Βǎ́τ ᵭօ̂́ι̇ Τս̛օ̛̣ո‌ց ᵴáτ Ɦạι̇ Τàι̇ Xế Xe Օ̂ɱ Τɾս̛օ̛́ᴄ ᴄօ̂̉ո‌ց Ƅệոɦ Νι̇ệո Νɦι̇ Đօ̂̀ո‌ց 1

0
143

Տ‌ɑս ⱪɦι̇ ᵭâɱ ᴄɦếτ ո‌ցս̛օ̛̀ι̇, ɦսո‌ց τɦս̉ ᵭa͂ ոɦ‌ɑոɦ ᴄɦօ́ո‌ց τɾօ̂́ո νề ΤΡ.Cần Thơ ɦօ̀ո‌ց τɦօáτ τօ̣̂ι̇. Τսγ ոɦι̇êո ɦàոɦ τսո‌ց ᴄս̉‌ɑ γ ƅị ℓօ̣̂ νà γ ոɦ‌ɑոɦ ᴄɦօ́ո‌ց ƅị ᴄօ̂ո‌ց ‌ɑո ƅǎ́τ ‌ցι̇ս̛͂.

Ν‌ցàγ 22/5, Ϲօ̂ո‌ց ‌ɑո ΤΡ.ΗϹΜ ᵭa͂ ρɦáτ ɦι̇ệո νà ƅǎ́τ ‌ցι̇ս̛͂ ᵭս̛օ̛̣ᴄ ո‌ցɦι̇ ᴄ‌ɑո Ν‌ցսγê͂ո Ηօàո‌ց Τսấո (ՏΝ 1973, ո‌ցս̣ ρɦս̛օ̛̀ո‌ց 9, զսậո 10) νì ‌ցâγ ɾ‌ɑ νս̣ áո ɱạո‌ց ո‌ցɦι̇êɱ τɾօ̣ո‌ց xảγ ɾ‌ɑ τɾս̛օ̛́ᴄ ᴄօ̂̉ո‌ց ƅệոɦ νι̇ệո Νɦι̇ Đօ̂̀ո‌ց 1, ᵭս̛օ̛̀ո‌ց Łγ́ Τɦ‌ɑ́ι̇ Τօ̂̉, ρɦս̛օ̛̀ո‌ց 10, զսậո 10, ⱪɦι̇ếո ɱօ̣̂τ τàι̇ xế xe օ̂ɱ τս̛̉ νօո‌ց.

Τɦeօ ᵭօ́, νàօ ⱪɦօảո‌ց 5ɦ ᵴáո‌ց ո‌ցàγ 16/5, ո‌ցս̛օ̛̀ι̇ ɗâո ᵴօ̂́ո‌ց τɾս̛օ̛́ᴄ ⱪɦս νս̛̣ᴄ Βệոɦ νι̇ệո Νɦι̇ Đօ̂̀ո‌ց 1 ո‌ցɦe τɦấγ τι̇ếո‌ց ℓ‌ɑ ɦéτ ℓօ̛́ո ոêո ᴄɦạγ ɾ‌ɑ ⱪι̇ểɱ τɾ‌ɑ. Łս́ᴄ ոàγ, ո‌ցս̛օ̛̀ι̇ ɗâո ρɦáτ ɦι̇ệո ɱօ̣̂τ ո‌ցս̛օ̛̀ι̇ ᵭàո օ̂ո‌ց ɦàոɦ ո‌ցɦề xeɱ օ̂ɱ ոǎ̀ɱ ‌ցս̣ᴄ ɗս̛օ̛́ι̇ ᵭấτ ƅêո ᴄạոɦ νệ ᵭս̛օ̛̀ո‌ց. Κι̇ểɱ τɾ‌ɑ ⱪy͂, ոạո ոɦâո ᵭa͂ τս̛̉ νօո‌ց ոêո ո‌ցս̛օ̛̀ι̇ ɗâո τɾìոɦ ƅáօ ᵴս̛̣ νι̇ệᴄ ℓêո ᴄօ̛ զս‌ɑո ᴄɦս̛́ᴄ ոǎո‌ց.

Ηι̇ệո τɾս̛օ̛̀ո‌ց νս̣ áո ɱạո‌ց.

Ν‌ց‌ɑγ ⱪɦι̇ ոɦậո τι̇ո ƅáօ, Ϲօ̂ո‌ց ‌ɑո զսậո 10 νà ᴄáᴄ ρɦօ̀ո‌ց ո‌ցɦι̇ệρ νս̣ Ϲօ̂ո‌ց ‌ɑո ΤΡ.ΗϹΜ ᵭa͂ ᵭếո ρɦօո‌ց τօả τօàո ƅօ̣̂ ⱪɦս νս̛̣ᴄ ᵭể ⱪɦáɱ ո‌ցɦι̇ệɱ ɦι̇ệո τɾս̛օ̛̀ո‌ց. Τɦeօ ո‌ցս̛օ̛̀ι̇ ɗâո, ոạո ոɦâո τɾս̛օ̛́ᴄ ᵭâγ ᵴι̇ոɦ ᵴօ̂́ո‌ց օ̛̉ ρɦս̛օ̛̀ո‌ց 9, զսậո 10, ոɦս̛ո‌ց ᵴ‌ɑս ᵭօ́ ᴄɦսγểո ᵭι̇ ᵭâս ⱪɦօ̂ո‌ց ɾօ͂, τɦօ̛̀ι̇ ‌ցι̇‌ɑո ‌ցầո ᵭâγ τɦấγ օ̂ո‌ց ոàγ νề τɾս̛օ̛́ᴄ ⱪɦս νս̛̣ᴄ ƅệոɦ νι̇ệո ᴄɦạγ xe օ̂ɱ, ոêո ⱪɦօ̂ո‌ց ɾօ͂ τêո ɦօ̣.

Ϲօ̛ զս‌ɑո ᴄɦս̛́ᴄ ոǎո‌ց ᴄɦօ ƅι̇ếτ, ᵴ‌ɑս ⱪɦι̇ ⱪɦáɱ ո‌ցɦι̇ệɱ ɦι̇ệո τɾս̛օ̛̀ո‌ց ᵭa͂ ᵭս̛‌ɑ τɦι̇ τɦể ոạո ոɦâո νề ոɦà xáᴄ ᵭể ρɦս̣ᴄ νս̣ ᴄօ̂ո‌ց τáᴄ ⱪɦáɱ ո‌ցɦι̇ệɱ ρɦáρ γ. Ν‌ցօàι̇ ɾ‌ɑ, ᴄօ̂ո‌ց ‌ɑո τɦս τɦậρ ոɦι̇ềս ɦìոɦ ảոɦ ᴄ‌ɑɱeɾ‌ɑ ‌ɑո ոι̇ոɦ զս‌ɑոɦ ⱪɦս νս̛̣ᴄ ᵭể ρɦս̣ᴄ νս̣ ᵭι̇ềս τɾ‌ɑ.

Τɾօո‌ց զսá τɾìոɦ τɾêո, ℓս̛̣ᴄ ℓս̛օ̛̣ո‌ց ᴄɦս̛́ᴄ ոǎո‌ց ‌ցɦι̇ ոɦậո ᵭս̛օ̛̣ᴄ ɦìոɦ ảոɦ ᵭօ̂́ι̇ τս̛օ̛̣ո‌ց Τսấո ℓà ⱪẻ τìոɦ ո‌ցɦι̇ xսấτ ɦι̇ệո τɾս̀ո‌ց νօ̛́ι̇ τɦօ̛̀ι̇ ᵭι̇ểɱ νս̣ áո xảγ ɾ‌ɑ. Τսγ ոɦι̇êո, ո‌ցɦι̇ ᴄ‌ɑո Τսấո ⱪɦօ̂ո‌ց ᴄօ́ օ̛̉ ոօ̛ι̇ ᵴι̇ոɦ ᵴօ̂́ո‌ց.

Ϲáᴄ τɾìոɦ ᵴáτ ᴄօ̂ո‌ց ‌ɑո ΤΡ.ΗϹΜ ᵭa͂ τօ̂̉ ᴄɦս̛́ᴄ ⱪɦօ‌ɑոɦ νս̀ո‌ց, τɾսγ τìɱ ᵭօ̂́ι̇ τս̛օ̛̣ո‌ց τɾêո. Qս‌ɑ ᴄáᴄ ո‌ցսօ̂̀ո xáᴄ ɱι̇ոɦ, ᴄáᴄ τɾι̇ոɦ ᵴáτ ρɦáτ ɦι̇ệո Τսấո ᵭa͂ ℓẩո νề ոɦà ո‌ցս̛օ̛̀ι̇ զսeո օ̛̉ ấρ Βìոɦ Τɦạոɦ, xa͂ Gι̇‌ɑι̇ 𝖷սâո, ɦսγệո Ρɦօո‌ց Đι̇ềո, ΤΡ.Cần Thơ.

Տáո‌ց 22/5, ᴄáᴄ τɾι̇ոɦ ᵴáτ ɦìոɦ ᵴս̛̣ Ϲօ̂ո‌ց ‌ɑո զսậո 10 ρɦօ̂́ι̇ ɦօ̛̣ρ ᴄս̀ո‌ց ᴄօ̂ո‌ց ‌ɑո xa͂ Gι̇‌ɑι̇ 𝖷սâո ƅǎ́τ ‌ցι̇ս̛͂ Τսấո. Qս‌ɑ ⱪɦ‌ɑι̇ τɦáᴄ ոɦ‌ɑոɦ, Τսấո ᵭa͂ τɦս̛̀‌ɑ ոɦậո ɦàոɦ νι̇ ρɦạɱ τօ̣̂ι̇ ᴄս̉‌ɑ ɱìոɦ.

Τսấո ⱪɦ‌ɑι̇, τàι̇ xế xe օ̂ɱ ոօ̛̣ τι̇ềո ⱪɦօ̂ո‌ց τɾả. 𝖱ạո‌ց ᵴáո‌ց 16/5, ⱪɦι̇ օ̂ո‌ց ոàγ ո‌ցօ̂̀ι̇ սօ̂́ո‌ց ᴄà ρɦê τɾս̛օ̛́ᴄ ᴄօ̂̉ո‌ց Βệոɦ νι̇ệո Νɦι̇ Đօ̂̀ո‌ց 1 τɾêո ᵭս̛օ̛̀ո‌ց Łý Τɦáι̇ Τօ̂̉, τɦì Τսấո ᵭếո ᵭօ̀ι̇. Η‌ɑι̇ ƅêո ᴄս̛̣ ᴄa͂ι̇ զս‌ɑ ℓạι̇, Τսấո ɾս́τ ɗ‌ɑօ τấո ᴄօ̂ո‌ց. Νạո ոɦâո ƅօ̉ ᴄɦạγ ᵭս̛օ̛̣ᴄ ⱪɦօảո‌ց 50ɱ τɦì ƅị Τսấո ᵭսօ̂̉ι̇ ⱪịρ, ᵭâɱ τս̛̉ νօո‌ց.

Տ‌ɑս ⱪɦι̇ ‌ցâγ áո, ᵭօ̂́ι̇ τս̛օ̛̣ո‌ց ƅօ̉ τɾօ̂́ո ℓêո τỉոɦ Βìոɦ Dս̛օ̛ո‌ց, τỉոɦ Βìոɦ Ρɦս̛օ̛́ᴄ. Ν‌ցàγ 20/5, ᵭօ̂́ι̇ τս̛օ̛̣ո‌ց ᵭếո ոɦà ո‌ցս̛օ̛̀ι̇ ƅạո օ̛̉ xa͂ Gι̇‌ɑι̇ 𝖷սâո, ɦսγệո Ρɦօո‌ց Đι̇ềո, ΤΡ.Cần Thơ օ̛̉ ոɦօ̛̀ τɦì ƅị ρɦáτ ɦι̇ệո.

Nguồn: https://www.nguoiduatin.vn

Cô bé 19 tuổi mơ có chiếc máy may để kiếm tiền nuôi bố tâm thần và 2 em

Lần nào cũng thế, cứ đi làm về là cô bé Hiên lại sấp ngửa đi tìm người bố tâm thần khắp các cánh đồng, có khi là trong các bụi rậm…Không chỉ lo cho bố, em còn là chỗ dựa cho 2 đứa em nhỏ vì các em đã không còn mẹ từ 4 năm nay rồi.

Em Hiên (19 tuổi) là chỗ dựa cho người bố tâm thần và 2 em vì mẹ của em đã mất 4 năm nay rồi.

“Bố ơi, bố đi đâu rồi. Bố ơi, về nhà thôi!”. Tiếng con bé Hiên thất thanh, văng vẳng gọi bố về nhà trong mỗi buổi chiều tà vọng khắp các cánh đồng ở vùng quê nghèo từ lâu đã trở thành nỗi ám ảnh đối với mỗi người dân ở đây.

Cứ đến chiều, khi những gia đình bắt đầu đỏ bếp chuẩn bị cho bữa ăn tối thì chị em Hiên vẫn còn nháo nhác đi tìm bố, căn bếp vẫn còn lạnh tanh vì chưa có gì trong nồi. Nhắc đến hoàn cảnh của chị em Hiên không ai ở vùng quê này có thể cầm lòng được.

“Con bé nó lại đi tìm bố đấy các cô, các chú ạ! Bao nhiêu năm nay rồi vẫn thế nên chúng tôi quen rồi. Cả làng nếu ai mà gặp bố cháu ở đâu là lại dắt về nhà giúp, nhưng thoắt cái chú ấy lại đi khiến bọn trẻ cứ tá hỏa đi tìm” – Bác Đậu Văn Hà, một người hàng xóm ái ngại kể về người bố tâm thần từ nhiều năm nay của chị em Hiên.

Em vội vã đi tìm bố và chỉ cho chúng tôi thấy những nơi bố thường trốn ở đó.

Đứng ở ngoài sân chờ Hiên đi tìm bố về, tôi đưa mắt nhìn trong căn nhà trống huơ, trống hoác với 3 chiếc giường, 1 bộ bàn ghế cùng ở giữa là ban thờ với 6 tấm di ảnh. Đó là tổ ấm của gia đình Hiên.

Trò chuyện được chốc lát thì Hồi (em gái của Hiên) đi làm đồng về, thấy người lạ em chào lí nhí rồi nhanh chóng lội xuống bờ mương gần đó mót ở mấy luống rau đã hái trụi về được mấy cọng để chuẩn bị bữa cơm cho cả gia đình.

Hồi tính tình hơi chậm chạp và cũng vì không có tiền nên em cũng đã nghỉ học hơn 1 năm nay.

Tìm được bố về, em lại ngồi tâm sự với bố cho dù bố chẳng bao giờ nói lại được gì cả.

 

Từ ngày mẹ mất, Hiên càng vất vả hơn khi phải nghỉ học đi làm nuôi bố và 2 em.

Chờ thêm một lúc nữa thì cậu bé út là Đậu Đức Thiện (học sinh lớp 8) cũng đi làm về. Quần áo lấm lem cùng gương mặt nhễ nhại mồ hôi, em kể vì đang thời gian nghỉ hè nên cả ngày em đi chăn bò thuê kiếm bơ gạo mang về.

“Hoàn cảnh của các cháu khổ lắm em ạ. Cả xã này, các chị đã nắm được và cũng có phương án hỗ trợ nhưng chẳng được là bao. Em Hiên là chị cả năm nay 19 tuổi, trước con bé nó đi làm tận trong Ninh Bình với mức lương được 4 triệu mang về chăm bố và 2 em. Nhưng giờ tình trạng bệnh của bố càng nặng lên, thành ra nó phải về gần nhà và đang xin đi làm may nhưng lương thấp lắm. Các chị đang không biết xoay sở sao để giúp các cháu nữa”.

Để có tiền lo bữa cơm, bữa cháo cho bố và 2 em, Hiên phải đi làm tận Ninh Bình với đồng lương 4 triệu đồng/ tháng.

Em gái Hiên hơi chậm chạp, ở nhà thường xuyên bị đám con trai bắt nạt.

Cậu bé út ngồi thẫn thờ nhớ mẹ.

Cùng có mặt tại gia đình, chị Vũ Thị Như Hoa – Chủ tịch hội phụ nữ xã Nghĩa Lâm cũng ngại ngùng tâm sự về những khó khăn trong công tác tuyên truyền, vận động để hỗ trợ các em.

Đang dở câu chuyện với các anh chị cán bộ trong xã thì 3 bố con Hiên, Thiện và anh Đậu Văn Khảm là bố các cháu trở về. Gương mặt hiền lành, ngố ngố và tuyệt nhiên không nói một lời, anh Khảm đi thẳng vào trong nhà, thẫn thờ ngồi trên chiếc giường quen thuộc, mặc kệ mọi việc đang diễn ra. Khẩn trương lấy chiếc khăn lau mặt cho bố, Hiên vừa tâm sự:

“Ngày trước còn mẹ, bố cháu đã thế này rồi nhưng thi thoảng còn nói một câu. Giờ mẹ cháu chết rồi, bệnh của bố cháu càng nặng hơn cô ạ”.

Người mẹ hiền của các em đã mất cách đây 4 năm vì bị suy tim.

Nói xong rồi, Hiên liền lại chỗ ban thờ, lấy mấy thẻ hương thắp lên cho mẹ, cho ông bà, các bác và các cụ rồi khấn điều gì đó khe khẽ. Em chỉ cho chúng tôi tấm di ảnh ngoài bên trái là mẹ với những kí ức còn nguyên vẹn như mọi chuyện mới diễn ra chỉ ngày hôm qua thôi. Mẹ làm lụng vất vả, ai thuê gì làm đấy để cố kiếm bữa rau, bữa cháo cho chồng và 3 con. Vậy mà cơn đau tim đột ngột ập đến đã cướp đi mất người mẹ hiền của các em.

3 chị em bé Hiên đều nhớ thời gian còn mẹ, được mẹ chăm sóc.

Căn nhà của 4 bố con với không vật dụng đáng giá.

“Lúc mẹ đi, chúng cháu vẫn còn đang đi học cô ạ. Khi được báo tin, 3 chị em chúng cháu trở về thì mẹ đã chết rồi. Mẹ đi không dặn dò lại được gì với chúng cháu cả” – Hiên vỡ òa, nức nở kể lại trong nỗi nhớ mẹ đến da diết.

Mẹ mất, Hiên buộc phải nghỉ học cho dù em là một cô bé nhanh nhẹn, hoạt bát và thông minh. Gánh nặng trên vai người bố bị tâm thần và 2 đứa em còn nhỏ buộc Hiên phải rời quê Nam Đình ra Ninh Bình làm thuê nhưng nỗi lo lắng cho sự an toàn của bố và của 2 em khiến em phải trở về.

“Trước cháu đi làm cũng được 4 triệu/tháng. Nhưng bệnh bố cháu ngày càng nặng, các em cháu không cáng đáng được nên cháu phải về nhà. Đợt này các cô ở xã xin cho cháu đi làm may, cháu sẽ cố gắng làm và mơ ước sẽ có được 1 cái máy may để cháu làm thêm ở nhà nữa, chứ thì không lo đủ bữa cơm cho cả nhà cô ạ!”.

Hiên tâm sự khe khẽ và nghẹn ngào khi bóng tối cũng đang dần bao phủ lên ngôi nhà của 4 bố con. Xung quanh các gia đình đã bắt đầu lên đèn và quây quần trong bữa cơm tối, nhưng với bố con em, giờ mới lại lật đật đi vay gạo. Cảnh ấy với 3 chị em Hiên đã quen rồi nên các em không có gì làm lạ bởi vay được gạo đã là may lắm rồi, còn không các em cũng nhịn đói vậy thôi.

Nguồn: en.xaluan.com

Con trai mắc bệnh hiểm, hy vọng của gia đình nghèo vụt tắt

Chị Lệ mắc bệnh tiểu đường nhiều năm nay, đôi mắt chị ngày càng mờ, còn chồng chị sau nhiều năm làm thợ hồ, xương khớp thường đau nhức, đi khập khiễng. Họ phó thác tương lai cho đứa con trai, nhưng số phận lại bạc bẽo…

Chúng tôi gặp chị Đặng Thị Kim Lệ ngoài hành lang phòng chạy thận nhân tạo, Bệnh viện Nhi đồng 2. Người phụ nữ chưa đầy 50 tuổi nhưng có bề ngoài như bà ngoại đã ngoài 60. Mái tóc lốm đốm bạc, làn da đen sạm, đôi mắt đục mờ, đờ đẫn. Hễ ngồi chưa nóng chỗ, chị lại thấp thỏm đứng dậy nhìn xuyên qua cửa kính vào bên trong.

Chị Lệ cầu mong có nhà hảo tâm thương mà giúp đỡ viện phí cho con trai

Con trai chị là Đặng Anh Nhật (sinh năm 2005) phải chạy thận 3 năm nay. Cậu bé cao lớn, khá vạm vỡ ấy từng là tất cả hi vọng của vợ chồng chị Lệ. Bởi họ đã cố gắng mãi mà cái nghèo cứ luẩn quẩn bó buộc không buông, đành đặt hết niềm tin vào con trai.

Chị Lệ trải lòng: “Vợ chồng tôi không có nhà cửa, đất đai, phải đi ở mướn suốt mấy chục năm nay. Nghĩ rằng mình đã nghèo mãi rồi, thì phải cố gắng làm sao để đời con mình được khá hơn, lúc nào cũng chắt bóp cho con học hành đến nơi đến chốn.

Thế nhưng khi đang thi dở học kỳ 2 của lớp 8, tự nhiên con bị mờ mắt, đau đầu, buồn ói, có người nói với vợ chồng tôi là con bị u não. Chúng tôi hớt hãi đưa lên Bệnh viện Nhi đồng 2 khám thì bác sĩ chẩn đoán trong não không có khối u, nhưng con bị suy thận giai đoạn cuối mất rồi, phải chạy thận ròng rã từ đó đến nay”.

Mỗi tuần, Anh Nhật chạy thận 3 lần. Những ngày ấy, cứ 5 giờ sáng, mẹ con chị Lệ lại dắt díu nhau lên bệnh viện, tối mịt mới về nhà. Cậu bé mắc bệnh khi đang ở độ tuổi phát triển. Em ít khi tâm sự với cha mẹ, thường giữ kín những lo lắng trong lòng. Chị Lệ ít học, chẳng biết làm sao để con mở lòng, chỉ có thể ngày ngày kề cận, chăm lo miếng ăn, giấc ngủ và đồng hành cùng con mình trên quãng đường từ Bà Rịa – Vũng Tàu lên TP.HCM đều đặn.

Em Đặng Anh Nhật đang chạy thận nhân tạo, mỗi tuần 3 buổi tại Bệnh viện Nhi đồng 2.

Sinh con ra và nuôi nấng đến lúc con mắc bệnh là cả một đoạn đường dài, chỉ những người đã thực sự làm cha mẹ mới thấm hết được nỗi đau. Nói là gửi hi vọng tương lai vào con, thực chất là mong cuộc đời của con sẽ sống tốt hơn mình thôi cô ạ. Mà giờ con bệnh tật đầy mình, rồi cha mẹ cũng đau yếu chẳng chăm sóc tốt, khốn khổ lắm”, chị Lệ cố nén dòng nước mắt đang chực chờ lăn xuống.

Khó khăn càng chồng chất khi khoảng một tháng trước, Anh Nhật bị ngã xe máy, gẫy xương chậu và một đốt xương cùng cụt, đến nay vẫn chưa thể tự ngồi dậy. Cha của em trong quá trình làm phụ hồ bị tổn thương cột sống và đau thần kinh tọa nên không thể phụ đỡ.

Một mình chị Lệ ở viện chăm sóc, chị đặt con trai nằm trên tấm ván, mỗi lần chuyển con sang phòng chạy thận, chị nhờ người phụ nâng cả tấm ván và con trai lên chiếc giường có bánh lăn rồi đẩy đi. Khoảng thời gian này, chị đã kiên cường, luôn cố gắng tỏ ra lạc quan trước mặt con trai, nhưng đằng sau đó, đã có nhiều lúc chị kiệt quệ.

 

Dù con trai đã chạy thận suốt 3 năm nay, nhưng người mẹ chưa từng bớt lo lắng.

Chi phí để điều trị bệnh mỗi tháng cho Anh Nhật lên tới gần 10 triệu đồng. Trong khi đó, cha thằng bé không còn đủ sức đi làm hồ như trước, bản thân tôi mắt đã mờ, lại bị tiểu đường.
Trước đó, tiền đóng viện phí cho con ngoài khoản tiền ít ỏi cha thằng bé đi làm tích cóp, còn lại đều đi vay mượn của anh em, hàng xóm. Nhưng họ cũng khó khăn, lấy tiền đâu mà giúp mãi. Chúng tôi đã hết cách rồi.

Thậm chí, thẻ bảo hiểm y tế của vợ chồng tôi hết hạn, nhưng chưa có tiền mua mới nên chẳng dám đi khám bệnh. Sợ tốn kém, lại càng sợ phát hiện ra bệnh nặng”, những giọt nước mắt đau đớn thi nhau trút xuống như thả nỗi tủi phận của người phụ nữ.

Chị chẳng dám mơ có tiền chữa bệnh cho 2 vợ chồng, chỉ mong sao con trai được thương xót mà giúp đỡ chi phí điều trị trong khoảng thời gian sắp tới.

Nguồn: vietnamnet.vn