Нơn chục người chen chúc trong căn trọ chưa đến 15m2: Cơm chan nước qua ngày, không biết trụ đến bao lâ‌u

0
102

Mười hai con người lớn có, bé có trú trong căn nhà trọ chưa tới 15m2 nhường nhau từng chén cơm ngày ᴅịcн khiến ai nhìn cũng thấy xóᴛ xα.

Bữa cơm chan nước

Trong cơn mưa nặng hạt khi Sài Gòn siết mạnh giãn cách, chúng tôi đến khu nhà trọ nằm trong con hẻm 5C Hồ Học Lãm (phường 16, quận 8, TP.HCM). Thấy có khách, bà Võ Thị Nhàn (46 tuổi, quê Kiên Giang) ngại ngùng mời khách ngồi lên chiếc giường chỉ có vạc ván.

Căn nhà trọ ọp ẹp nằm ngay con đường quanh năm triều cường, nước đen sẵn sàng ập vào nhà mỗi đêm

“Hơn 4 tháng nay, tôi bị тᴀι ʙιếɴ ʟιệт nửa người chỉ nằm một chỗ. Từ trụ cột gia đình, giờ mọi chuyện ăn uống đều cậy nhờ các con. Nhà có bao nhiêu tiền để dành thang thuốc cho tôi; các con trước đều Ƅáɴ cá ở chợ tự ρɦát gần phà Phú Định. Giờ chợ dẹp rồi, tất cả đều thất nghiệp. ᴅịcн ʙệɴн mấy nay dữ quá khiến cuộc sống càng thêm khó khăn” – bà Nhàn khó nhọc giãi bày.

Căn nhà trọ lụp sụp, vách ngăn là những tấm ván ép đã bạc thếch, ọp ẹp rộng chừng 15m2 là nơi ăn ở của hơn chục con người trong gia đình bà Nhàn. Ngoài chiếc xe máy cà tàng làm phương tiện đi lại thì không còn món đồ nào quý giá.

“Các con lập gia đình nhưng cũng nghèo khó nên đều về đây sinh sống. Trong nhà còn có 5 đứa cháu. Do phòng chật chội quá nên tôi xin chủ nhà cho kê thêm chiếc giường ngoài hè, để phòng trọ cho các cháu ngủ, đỡ phần nào nắng mưa” – bà Nhàn nói.

Bà Nhàn (bìa trái) bị тᴀι ʙιếɴ ʟiệт người hơn 4 tháng nay. Từ người phụ nữ trụ cột, lo cho hơn chục con người trong gia đình, giờ bà Nhàn bất lực ngồi một chỗ, nhìn cả gia đình thất nghiệp, lo đói từng ngày…

Chúng tôi khá bất ngờ khi bà Nhàn đang ăn cơm chỉ với nước trắng. Bà nói, chan nước cho dễ nuốt. “Hôm nay còn cơm ăn là may rồi, chứ mai mốt không biết ra sao. Nói thiệt, từ đầu ɱùa ᴅịcн tới giờ, chúng tôi cũng được địa phương hỗ trợ 3 lần, có cho gạo, trứng nhưng nhà đông người quá, để dành món ngon cho các cháu, còn mình ăn sao cũng được” – người phụ nữ từng là trụ cột gia đình bộc bạch.

Không biết trụ được bao lâu

Chị Nɠυyễn Thị Thu Trúc (27 tuổi), con dâu bà Nhàn đang mang thai đứa con thứ 3 được gần 5 tháng. Hỏi chuyện kҺáм thai, bồi dưỡng sức khỏe… Nhìn xuống chiếc bụng lùm lùm, chị nén tiếng thở dài: “Tiền ăn không có, em chẳng dám nghĩ đến chuyện kҺáм thai. Mười mấy con người tằn tiện từng hột gạo, bữa sáng bữa trưa gom chung làm một, đỡ đồng nào hay đồng nấy. Có bữa cơm ăn no bụng là mừng lắm, còn chuyện bồi dưỡng thì… thôi vậy”.

Đứa cháu nội 2 tuổi của bà Nhàn hớn hở khi được cho trái dừa, liền uống ngon lành

Chồng chị Trúc mấy tháng nay xin việc khắp nơi mà không ai nhận, số tiền dành dụm ngày càng vơi. “Chúng tôi cũng có gắng xin việc, ai thuê gì cũng nhận nhưng ngặt nỗi ɱùa này không ai thuê mướn gì. Cách đây mấy ngày, cả gia đình gom hết đồ đạc, dắt díu nhau về quê nhưng ra tới quốc lộ thì không được qua đành phải quay về” – chị Trúc cho biết.

Những người nhà bà Nhàn cho biết, về quê có khi còn có cọng rau, con cá mà ăn; còn ở lại giờ không biết lấy gì sinh sống. Việc làm không có, ăn bữa nay lo đói bữa mai; chưa kể còn đủ thứ tiền nhà trọ, tiền điện nước… Khoảng tiền thuê trọ gần 3 triệu đồng/tháng là gánh nặng của những con người khốn khó này.

Trước nhà, dòng nước cống đen ngòm, mỗi lần triều cường lên, nước tràn vào phòng trọ làm ướt hết đồ đạc. Những đêm dài, cả gia đình bà Nhàn thức trắng chờ triều cường rút đã thành chuyện quen thuộc. Còn bây giờ, những ngày đói nhiều hơn ngày no cũng đang dần hiện diện trong cuộc sống của người nghèo những ngày ᴅịcн.

Những con người khốn khó, thất nghiệp, ʙệɴн тậт “mắc kẹt” giữa Sài Gòn, và không biết những ngày tới sẽ lấy gì để ăn khi không có việc làm

Khi chúng tôi hỏi gia đình đã làm đơn để phường, xã hỗ trợ… Mọi người đều lắc đầu cho biết, đã từng làm đơn kêu ċứυ nhiều lần nhưng tới giờ vẫn chưa được hỗ trợ gì.

Trong cuộc trò chuyện, bà Nhàn khoe, đứa con trai của bà vừa được gọi đi тιêм vắc-xin ngừa covιᴅ-19. “Mừng lắm, tui nghe nói được тιêм mũi này thì mai mốt dễ xin việc làm lại phải không cô? Chỉ cầu mong có việc làm, có cái ăn chứ ở không thế này thêm ngày nào là đói ngày đó” – bà Nhàn rớm nước mắt.

Trong nhà, đứa cháu nội 2 tuổi của bà Nhàn hớn hở khi được một người dân cho trái dừa, cu cậu bưng uống ngon lành. Ánh mắt ngây thơ của trẻ con vẫn hồn nhiên, vô tư dù cuộc sống muôn vàn khó khăn, thiếu thốn; ᴅịcн ʙệɴн đang bủa vây tứ bề…

Ba mẹ ᴍấᴛ do ᴅịᴄʜ ᴄᴏᴠɪᴅ-𝟷𝟿, em út thành trụ cột bảo bọc anh trαι

Trong vòng 1 tháng, vợ chồng thầy giáo về hưu độᴛ ɴɢộᴛ ʀᴀ đɪ ᴠì ᴄᴏᴠɪᴅ-𝟷𝟿, ʙỏ lại em Đức Bảo (học sinh lớp 11A4, Trường THPT Nguyễn Hữu Huân, TP.Thủ Đức, TP.HCM) một mình vừa học, vừa chăm anh trai bị hội chứng Down.

Bảo chăm sóc cho anh trai /// ẢNH: VŨ PHƯỢNGĐêm rằm trung thu, trời mưa rả rích, con hẻm vào nhà em Nguyễn Đức Bảo (P.Tam Phú, TP.Thủ Đức) vắng không bóng người. Thấy PV đến, Bảo ra mở cửa, cúi gập người chào, nhìn qua tấm bảng “Giáo viên chuyên toán, dạy luyện thi lớp 10” của ba còn trên cổng, mắt em đượm buồn. Bảo là con của thầy Nguyễn Văn Châu (67 tuổi) giáo viên nghỉ hưu của Trường THCS Linh Đông, và cô Nguyễn Thị Hà (58 tuổi), giáo viên nghỉ hưu Trường mầm non Hương Sen.

Chỉ 1 giây thôi…

Đầu tháng 8, ba Bảo đi tiêm ngừa về thì có triệu chứng sốt, cả nhà nghĩ là sốt sau khi tiêm nên cũng không quá lo. Nhưng sau 7 ngày, thấy ba sốt cao và nặng hơn, gọi xe cấp cứu 15 phút chưa thấy, Bảo nói ba thay đồ để em chở đi bệnh viện (BV). “Ba em vừa mặc xong chiếc áo thì gục xuống, rồi đi luôn. Mọi thứ nhanh khủng khiếp, chỉ mới một giây trước ba còn đang ngồi mặc áo mà gục xuống là ba đi luôn. Lúc đó là 3 giờ 30 phút sáng 7.8, mẹ cũng chết điếng người, em gọi các dì, các bác sang lo cho ba”, nhắc lại những giây phút ấy, Bảo vẫn chưa thể tin được ba đi nhanh như vậy.

Hôm sau, y tế đến nhà test, cả 3 mẹ con Bảo đều dương tính, ba được đưa đi hỏa táng. Không chịu nổi cú sốc khi chồng ra đi bất ngờ, mẹ Bảo tối đó cũng bị khó thở. Bảo gọi khắp nơi xin số bác sĩ (BS), tìm xe cấp cứu rồi 3 mẹ con cùng đến BV. Trên đường đi, Bảo nắm chặt tay mẹ, mở nhạc Chúa, hát động viên mẹ dù tâm trí đang rối như tơ vò. Theo lời Bảo, 3 mẹ con được bố trí nằm chung một phòng ở BV dã chiến thu dung điều trị Covid-19 số 2. Mấy ngày đầu, mẹ phải thở ô xy, anh hai sốt cao, một mình Bảo chăm sóc, đút cho mẹ và anh hai ăn. Bảo nói: “Tình trạng mẹ ngày một xấu đi, BS cho mẹ chuyển xuống phòng cấp cứu nên em chạy lên chạy xuống vừa chăm mẹ vừa chăm anh. Mẹ cứ dặn em là phải lo cho anh, ráng học vào. Được vài hôm mẹ khỏe hơn, lạc quan và nói mẹ muốn được sống, nhưng mẹ lại trở nặng phải đặt nội khí quản, không biết gì nữa. Tụi em được về, mẹ phải chuyển tiếp sang BV ĐH Y Dược TP.HCM. Đến 22.8, BV báo mẹ không qua khỏi”.

Cô Nguyễn Thị Thanh (em gái cô Hà) cho hay mấy ngày nằm viện, cô Hà thường gọi về nói cảm thấy bất lực trước con Covid, không thể làm gì nữa. Ngày nghe tin cô Hà không qua khỏi, mẹ già 97 tuổi ở nhà thẫn thờ, khóc lên khóc xuống. Những người họ hàng ở kế bên cũng thường chạy qua đưa đồ ăn, chỉ Bảo làm việc nhà, cách giặt đồ, chăm lo cho anh trai.

Cô Thanh sụt sùi: “Em Nguyễn Đức Thiên Ân (23 tuổi, con đầu – PV) dù mắc hội chứng Down nhưng anh chị tôi tìm các trường gửi để cháu hòa đồng, giao tiếp được. Ân thường chỉ lên ảnh thờ ba nói “Châu chết rồi”, nhưng nhắc tới mẹ thì cứ bảo “người ta không cho về”. Tôi nói mẹ về với Chúa rồi, nhưng Ân không chịu. Thương lắm”.

Ba mẹ mất do dịch Covid-19, em út thành trụ cột bảo bọc anh trai - ảnh 1

10 năm liền Bảo là học sinh giỏi và em quyết tâm sẽ học giỏi hơn nữa

Con sẽ học thật tốt

Trong căn nhà rộng thênh, 2 hũ cốt của cha mẹ Bảo được đặt gần nhau nhưng mới chỉ có 1 tấm ảnh thờ và 1 bát nhang. Bảo cho biết cả cha mẹ đều là nhà giáo nên em được kèm cặp về kiến thức và kỹ năng sống mỗi ngày. Dù vậy, mọi việc trong nhà đều một tay mẹ lo toan.

Trở về từ BV, Bảo phải tự tập giặt quần áo, lau dọn nhà cửa, chuẩn bị đồ ăn sáng cho anh. Vừa làm, vừa nhớ mẹ, nước mắt cứ vậy lăn dài trên gương mặt. Nhìn sang anh trai hồn nhiên, thỉnh thoảng cười phá lên khi xem một đoạn phim siêu nhân, Bảo càng đau lòng hơn, chạy đến ôm anh để xoa dịu những khoảng trống trong lòng.
Nhưng Thiên Ân không chấp nhận được sự thật mất cả cha mẹ vì dịch Covid-19 nên lâu lâu trước khi ăn cơm vẫn hỏi em trai: “Mẹ đâu rồi, sao mẹ lâu về vậy?”. Cậu em đành phải đánh trống lảng sang chuyện khác, nói anh: “Ngoan ăn rồi ngủ giỏi đi, mai mốt mẹ về”.

Trong ký ức của Bảo, ba là người thầy tần tảo sớm hôm. Sau việc ở trường, ba kèm thêm học sinh tới 9, 10 giờ tối mới nghỉ. Với đồng lương ít ỏi, cả nhà Bảo phải mất tới 15 năm mới xây được căn nhà hoàn thiện như ngày hôm nay. Mỗi năm đến dịp 20.11 hay tết, nhà Bảo có rất đông học trò cũ của ba đến thăm, mùi hoa tươi thơm ngát cả căn nhà. Nghĩ đến 20.11 năm nay, Bảo khựng lại…

Cậu học trò 10 năm liền đạt học sinh giỏi chia sẻ: “Ba là giáo viên dạy toán nên luôn muốn em phải học toán thật giỏi. Đợt dịch vừa qua, ba đã chỉ cho em nhiều cách giải hình học không gian, em cũng đang học kèm thầy giáo và lớp ôn ở trường. Em tự hứa với ba là sẽ học thật tốt, quyết tâm đạt huy chương vàng Olympic toán như tâm nguyện của ba. Giờ cứ thấy hình ba là em mở toán ra học, mà học toán là lại nhớ ba”.
Thầy Nguyễn Đức Chính, Hiệu trưởng Trường THPT Nguyễn Hữu Huân, nhận xét Bảo là học sinh ngoan, học tốt. Sau khi biết câu chuyện của gia đình, nhà trường bước đầu hỗ trợ Bảo 3 triệu đồng và sẽ miễn giảm học phí cho Bảo từ đây đến lớp 12. Trong năm học, trường lo cho em bữa trưa học bán trú. Ban đại diện cha mẹ học sinh của lớp cũng hỗ trợ chi phí sinh hoạt hằng ngày.

Đồng hồ điểm 7 giờ tối, người bác mang tô bún bò, ly trà sữa sang cho hai anh em. Bảo cho tất cả vào khay, cắt một chiếc bánh trung thu đặt lên bàn rồi mở ti vi cho anh ăn trước. Cả ngày bận rộn học online, làm việc nhà, chăm anh, Bảo từng bước tập làm quen với cuộc sống không có cha mẹ ở bên. Nhưng cứ tối đến, cảm giác trống trải, nhói trong lồng ngực ập đến, em lại phải gồng mình kìm nén cảm xúc.

Nhìn chiếc bánh trung thu cắt dở, hướng mắt lên bàn thờ cha mẹ, Bảo nghẹn giọng: “Mọi năm, trung thu cả nhà em sẽ sang nhà ngoại, quây quần cùng ăn bánh, ngồi chơi với nhau, mà năm nay… trống vắng lắm”.

Ông Đặng Trần Quang Tuấn, Bí thư Đảng ủy P.Tam Phú, cho biết phường đã đến thăm hỏi tình hình cuộc sống, chia sẻ và động viên anh em Bảo vượt qua nỗi đau mất mát này để ổn định cuộc sống. Bên cạnh các phần quà là nhu yếu phẩm, đại diện phường đã trao số tiền 23 triệu đồng (trong đó 20 triệu đồng tiền hỗ trợ gia đình có người thân mất vì Covid-19) cho các em.

Theo Thanh Niên

Nguồn: https://thanhnien.vn/doi-song/ba-me-mat-do-dich-covid-19-em-ut-thanh-tru-cot-bao-boc-anh-trai-1454969.html

Những giọt nước mắt mặn chát của ᴄô ɢáɪ ᴍồ ᴄôɪ trước ngưỡng cửa đại học

“Khi bố ᴍấᴛ thì mẹ là chỗ dựa duy nhất của 3 chị em, mẹ từng bảo dù có thế nào cũng cố gắng để nuôi chúng em nên người, ấy vậy mà…”, cô gái ʙỏ ᴅở câu nói, mắt em nhòe đi.

Đó là những lời tâm sự đầy nước mắt của em Trịnh Như Khiêm (18 tuổi, thôn Tây Đại, xã Hoằng Xuyên, huyện Hoằng Hóa, Thanh Hóa). Khiêm là cựu học sinh lớp 12A6 Trường THPT Lương Đắc Bằng vừa trở thành tân sinh viên của Trường Đại học Y Vinh (Nghệ An).

Bố mất, mẹ qua đời, tận cùng nỗi đau!

Những ngày qua là niềm vui đậu đại học đan xen với nỗi buồn sự lo lắng của Khiêm. Nhận kết quả trúng tuyển, Khiêm không biết liệu em có thể bước tiếp đến giảng đường đại học hay dừng lại tại đây?

Những giọt nước mắt mặn chát của cô gái mồ côi trước ngưỡng cửa đại học - 1

Mồ côi bố mẹ, Trịnh Như Khiêm vượt qua nghịch cảnh, đậu Đại học Y Vinh (Nghệ An).

Hai năm trước, dù gia đình nghèo nhưng chị em Khiêm vẫn còn bố, còn mẹ bên cạnh. Hằng ngày bố sửa chữa điện tử tại nhà, còn mẹ thì sớm hôm ra đồng làm nông. Cuộc sống đang yên đang lành thì những biến cố liên tiếp xảy ra với gia đình em.

Nước mắt nghẹn ngào, Khiêm kể: “đầu năm 2019 do mắc bệnh ung thư máu nên bố đã qua đời. Ngày bố mất, mẹ em đau lòng lắm, nhưng vì thương các con nên mẹ vật lộn với cuộc sống để nuôi chúng em ăn học”.

Nỗi đau mất bố chưa nguôi thì một lần nữa tai ương ập đến. Giữa năm 2020, Khiêm như ngã quỵ khi hay tin mẹ bị ung thư dạ con. “Khi bố mất thì mẹ là chỗ dựa duy nhất của 3 chị em, mẹ từng bảo dù có thế nào cũng cố gắng để nuôi chúng em nên người, ấy vậy mà…”.

Những giọt nước mắt mặn chát của cô gái mồ côi trước ngưỡng cửa đại học - 2

Chỉ chưa đầy một năm, chị em Khiêm mất cả bố và mẹ vì bệnh ung thư.

Nói đến đây, Khiêm nấc nghẹn trong tiếng khóc, đôi mắt đỏ hoe cô gái 18 tuổi kể tiếp: “thời gian chăm sóc mẹ là lúc em cảm thấy vô cùng khó khăn và sợ hãi. Em sợ mẹ cũng ra đi như bố. Buổi sáng đến trường, em lo mẹ suy nghĩ lung tung nên không thể tập trung, tối về cũng không học được. Mỗi khi mẹ lên cơn đau, em chỉ ước nguyện có một ngày mẹ sẽ khỏi bệnh”.

Thế nhưng, ước nguyện nhỏ nhoi ấy đã không thành hiện thực. Mặc dù được chữa trị nhưng mẹ của em đã không qua khỏi. “Mẹ qua đời khiến em gần như mất đi phương hướng. Nhiều lúc em không dám về nhà vì quá ám ảnh. Có thời gian em còn định bỏ học vì cảm thấy cô đơn và tủi thân”, Khiêm nói trong nước mắt.

Sau khi mẹ mất, cuộc sống của chị em Khiêm vô cùng khó khăn. Vì chị gái đang đi học ở xa nên chỉ còn Khiêm và em gái út (học lớp 7) bấu víu vào nhau sống trong tình yêu thương của các bác, họ hàng và bà con lối xóm.

Những giọt nước mắt mặn chát của cô gái mồ côi trước ngưỡng cửa đại học - 3

Thương các cháu, bà Trịnh Thị Tam (bác ruột) đưa chị em Khiêm về nuôi dưỡng.

Thương các cháu, bà Trịnh Thị Tam (63 tuổi, bác ruột của Khiêm) đã đưa các em về chăm sóc, nuôi các em ăn học.

“Số tiền vay mượn gần 200 triệu để chữa bệnh cho bố mẹ vẫn chưa trả được. Không có ai chăm sóc, mấy chị em bữa bò gạo, lá rau sống tạm qua ngày. Nếu để cháu ở vậy thì chỉ khổ muôn đời. Tôi thì không lấy chồng nên thôi đưa các cháu về ở rồi nuôi chúng ăn học. Gia đình cậu mợ trước đã khổ quá rồi, giờ lại đến lượt chúng nó”, bà Trịnh Thị Tam chia sẻ.

Nữ sinh mồ côi khát trở thành bác sĩ

Không phụ lòng bác gái, với số điểm thi 3 môn khối B được 25,9 điểm, vừa qua Trịnh Như Khiêm đã trở thành tân sinh viên của Trường đại học Y Vinh – Nghệ An.

Những giọt nước mắt mặn chát của cô gái mồ côi trước ngưỡng cửa đại học - 4

Mỗi khi nhắc về bố mẹ, Khiêm và em gái út lại đau buồn, tủi thân.

Mong ước trở thành bác sĩ của Khiêm được nhen nhóm từ khi bố bị bệnh: “Bố và mẹ em đều bị ung thư rồi qua đời. Khi bố bị bệnh, chứng kiến những cơn đau hành hạ bố mà em đau đớn lắm, lúc đó em chỉ ước mình là một bác sĩ giỏi để chữa bệnh cho bố”.

Trước lúc trút hơi thở cuối cùng, bố Khiêm có để lại di nguyện với cô con gái sau này nếu thi đại học thì hãy chọn ngành y. Giờ đây cô gái trẻ đã thực hiện được ước nguyện của bố, nhưng tiếc rằng cả bố và mẹ chẳng còn ở đây để em có thể khoe thành tích nữa.

Để có kết quả học tập như ngày hôm nay với Khiêm là cả một sự nỗ lực và không ít những khổ cực của bác gái. Để có tiền cho Khiêm và em gái ăn học, bà Tam đã phải cực nhọc làm đủ thứ việc, từ đồng áng đến công nhân, khi rảnh bà lại vặn quại (một sản phẩm từ cây cói) kiếm thêm chút ít để trang trải nuôi các cháu.

Những giọt nước mắt mặn chát của cô gái mồ côi trước ngưỡng cửa đại học - 5

Hằng ngày, để có tiền lo cho các cháu ăn học, bà Tam phải làm đủ mọi việc từ trồng rau đến làm ruộng.

Những giọt nước mắt mặn chát của cô gái mồ côi trước ngưỡng cửa đại học - 6

Lúc rảnh rỗi bà tranh thủ đan dây quại (một sản phầm làm từ cói) kiếm thêm thu nhập.

“Em không biết có thể theo học được đại học nữa hay không. Nếu em đi học thì bác gái sẽ vất vả nhiều, bác năm nay đã hơn 60 tuổi rồi không còn được khỏe như trước nữa. Mấy năm đại học không phải là ngắn, bác đang còn phải nuôi em gái út học ít năm nữa, chắc em phải dừng bước tại đây thôi”, Khiêm bộc bạch.

Những ngày vừa qua, khi nghe cháu gái thông báo đậu đại học, bà Tam vui mừng lắm. Nhưng nhìn cháu gái buồn rầu nói không đi học mà lòng bà đau như cắt, có những đêm bà suy nghĩ đến không chợp mắt.

“Mỗi tháng bán rau, đan quại cũng được vài triệu đồng không biết có đủ nuôi cháu ăn học nữa không. Nghe cháu đậu đại học tôi cũng vui lắm, nhưng không biết lấy tiền đâu để cháu đi học được bây giờ”, bà Tam chia sẻ.

Cô Bùi Thị Tâm, giáo viên chủ nhiệm lớp 12 A6, Trường THPT Lương Đắc Bằng chia sẻ, Khiêm là một học sinh thông minh, chịu khó. Dù hoàn cảnh khó khăn nhưng em luôn nỗ lực vươn lên trong học tập và cuộc sống, luôn được thầy cô và bạn bè yêu quý.

Những giọt nước mắt mặn chát của cô gái mồ côi trước ngưỡng cửa đại học - 7

“Biết tin Khiêm đỗ đại học tôi mừng lắm, nhưng giờ không biết lấy tiền đâu để cho cháu đi học được”, bà Tam nói.

“Nguyện vọng của em là vào Trường Đại học Y. Tuy nhiên, thời gian đào tạo ngành này lại tương đối dài. Trong khi gia cảnh của em vô cùng khó khăn,  mong các nhà hảo tâm có thể giúp đỡ để em thực hiện được mơ ước của mình”, cô Tâm mong muốn.

Theo bà Nhữ Thị Tiến, Trưởng thôn Tây Đại, gia đình cháu Khiêm thuộc diện hộ nghèo ở thôn. Cha mẹ đều qua đời vì bệnh ung thư, hiện các cháu đang sống cùng bác ruột. Mặc dù gia cảnh khó khăn, nhưng các cháu rất chịu khó học tập.

“Nhiều năm qua, chính quyền địa phương cùng bà con chòm xóm cũng thường xuyên thăm hỏi, động viên. Khi biết tin cháu đậu đại học chúng tôi rất mừng. Nhưng không biết bác gái có đủ tiền để nuôi cháu ăn học nữa không. Hy vọng các nhà hảo tâm có thể giúp đỡ để các cháu được học hành, có công việc ổn định”, bà Tiến nói.

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

1. Mã số 4232: Em Trịnh Như Khiêm

Địa chỉ: Thôn Tây Đại, xã Hoằng Xuyên, huyện Hoằng Hóa, Thanh Hóa.

ĐT: 0377627975 (em Khiêm)

Theo Thanh Tùng/vinewstoday

Nguồn: http://vinewstoday.com/nhung-giot-nuoc-mat-man-chat-cua-co-gai-mo-coi-truoc-nguong-cua-dai-hoc-2745.html