Тâм ѕự đầy nước mắɫ của nữ ѕinh dân tộc Thái mồ côi đạt 27,5 điểm

0
147

Bố m.ất sớm, mẹ đi lấy chồng. Bằng nỗ lực và sự kiên trì của mình, Tuyết đã vượt qua mọi khó khăn để hiện thực hóa giấc mơ giảng đường đại học.

Tâm sự đầy nước mắt của nữ sinh dân tộc Thái mồ côi đạt 27,5 điểm Mặc dù có hoàn cảnh khó khăn nhưng Vi Thị Tuyết đã xuất sắc đạt 27,5 điểm trong kỳ thi THPT.

Tuổi thơ dữ dội

“Đó là điểm thi cao nhất từ trước đến giờ ở làng trẻ SOS. Trước đó dù xuất sắc thì cũng chỉ có cháu đạt 26 điểm”, ông Phan Văn Ẩm – Giám đốc làng trẻ SOS Thanh Hóa giới thiệu đầy tự hào với tôi về em Vi Thị Tuyết, người đã có 14 năm được chăm sóc, nuôi dưỡng tại làng trẻ SOS.

Những ngày qua, sau khi nhận được kết quả thi THPT, nữ sinh Vi Thị Tuyết, lớp 12C5, Trường THPT Tô Hiến Thành (TP Thanh Hóa) như vỡ òa trong niềm vui sướng. Tại kỳ thi vừa qua, em đã xuất sắc đạt kết quả 27,5 điểm 3 môn khối D66 (Văn 8,75; GDCD 9,75; Anh 9).

Vẫn còn lâng lâng trong niềm hạnh phúc vỡ òa , Tuyết cho biết em sinh ra ở vùng đồng bào dân tộc Thái, ở xã Thanh Sơn (huyện Như Xuân, Thanh Hóa).

Để có được kết quả thi như vừa qua thì đó là cả một hành trình đầy gian nan đối với em. Khi em vừa tròn 2 tháng tuổi thì cha của em qua đời. 4 năm sau đó, mẹ em cũng rời xa em đi tìm bến đỗ mới, để lại em một mình không nơi nương tựa. Vì hoàn cảnh khó khăn nên các bác họ hàng đã làm thủ tục gửi em xuống làng trẻ SOS.

Vượt lên hoàn cảnh, Tuyết luôn mỉm cười dù ở bất cứ hoàn cảnh nào.

Theo Tuyết cho biết những ngày tháng đầu khi được đưa xuống làng trẻ SOS, cuộc sống của em như sang một trang mới. Mọi thứ đối với cô bé 4 tuổi lúc bấy giờ hoàn toàn xa lạ. Không có mẹ ở bên cạnh, có nhiều đêm em không ngủ được vì nhớ mẹ.

“Đó là ký ức tuổi thơ buồn mà em có muốn xóa cũng chẳng thể được. Những ngày đầu khi xuống làng ở thì em chỉ thấy nhớ mẹ. Vì khi đó em mới chỉ 4 tuổi nên cứ tối đến là em lại thấy nhớ mẹ”, Tuyết nghẹn ngào tâm sự.

Nói đến đây, Tuyết không kiềm được cảm xúc, những giọt nước mắt của em cứ lăn dài trên má khiến chúng tôi vô cùng xúc động. Theo Tuyết, những tháng ngày sống thiếu vắng tình cảm của mẹ khiến Tuyết từ cô bé nhanh nhảu dần trở nên nhút nhát, trầm lắng. Mọi sinh hoạt hằng ngày của em đều nhờ hết vào tình yêu thương của mẹ nuôi Đoàn Thị Hạnh.

Theo bà Đoàn Thị Hạnh (mẹ nuôi em Tuyết tại làng trẻ SOS), vì là người dân tộc Thái nên khi xuống ở tại làng trẻ SOS mọi sinh hoạt từ ăn uống đến giao tiếp với Tuyết hoàn toàn khác biệt và khó khăn so với các bạn khác.

Chân dung nữ sinh Vi Thị Tuyết.

“Phải mất một thời gian dài để Tuyết có thể làm quen được ngôn ngữ với các bạn và các mẹ nuôi tại làng. Khi xuống làng thì Tuyết mới chỉ 4 tuổi, lúc đầu nghe mẹ gọi mà Tuyết chỉ ngơ ngác không hiểu gì.

Ở làng trẻ có nhiều hoàn cảnh các cháu thật đáng thương, nhưng tôi ấn tượng mạnh với Tuyết lắm. Nó là đứa rất cứng cỏi, khi làm quen được với môi trường rồi cháu rất chăm ngoan, chịu khó học tập. Có được kết quả như ngày hôm nay tôi cũng mừng và vui nhiều lắm”, mẹ Hạnh nói.

“Nghèo khó là cơ hội”

Theo cô Nguyễn Thị Huyền, giáo viên chủ nhiệm lớp 12C5, Trường THPT Tô Hiến Thành, để có được kết quả thi như vừa qua thì Tuyết đã có rất nhiều cố gắng và nỗ lực hết mình qua từng năm học.

“Em luôn xem nghèo khó là cơ hội để phấn đấu. Nếu không có hoàn cảnh khó khăn như vậy thì chưa chắc em đã có được nỗ lực để có được kết quả như ngày hôm nay”, Vi Thị Tuyết chia sẻ.

“Tuyết là học sinh khá đặc biệt và có kỷ niệm khó quên đối với nhà trường. Khi tuyển sinh đầu vào lớp 10 thì Tuyết suýt trượt vì thiếu điểm, may mắn nhờ điểm ưu tiên đồng bào dân tộc thiểu số nên em đã đậu. Tuy đầu vào thấp hơn các bạn cùng lớp nhưng Tuyết có sự tiến bộ và vươn lên trong nhiều năm qua, kết quả thi vừa qua là hoàn toàn xứng đáng với em”, cô Huyền chia sẻ.

Cũng theo cô Huyền, trong 3 năm học vừa qua Tuyết luôn xuất sắc là học sinh khá, giỏi. Mặc dù hoàn cảnh khó khăn và thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh thần nhưng Tuyết luôn nỗ lực hết mình trong mọi hoàn cảnh.

Chia sẻ về phương pháp học tập của mình, nữ sinh Vi Thị Tuyết cho biết em có phương pháp học tập khá đơn giản. Ngoài việc nắm vững kiến thức cơ bản ở trên lớp thì mỗi ngày em dành 2 tiếng để ôn luyện các đề thi nâng cao và học online trên mạng.

“Bí quyết để em chiến thắng tất cả không gì khác đó là sự nỗ lực và cố gắng. Ngay từ khi vào cấp 3 em đã luôn nhắc nhở mình dù trong hoàn cảnh nào cũng phải nỗ lực hết mình.

Nữ sinh Vi Thị Tuyết chụp ảnh kỷ yếu cùng cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Thị Huyền.

Em sinh ra đã ở trong hoàn cảnh khá đặc biệt nên lúc nào em cũng luôn tự động viên mình “nghèo khó là cơ hội”. Nếu không có sự nghèo khó và thiếu thốn ấy thì chắc có lẽ em đã không làm được như ngày hôm nay”, Tuyết chia sẻ.

Theo Tuyết cho biết, trong các môn học, Tuyết dành nhiều thời gian nhất cho môn tiếng Anh. Đây là môn học yêu thích nhất đối với Tuyết. “Khi còn nhỏ thì em nói được tiếng dân tộc Thái, nhưng khi lớn lên em chỉ nói được tiếng Kinh. Và giờ thì em lại thích nói tiếng Anh. Em thích giao tiếp với người nước ngoài, thích nghe nhạc nước ngoài, vì khi nghe tiếng Anh em cảm thấy như có sự cuốn hút rất tốt”, Tuyết bộc bạch.

Khi được hỏi về ước mơ của mình, Tuyết bật mí sẽ muốn trở thành cô giáo dạy tiếng Anh. Với điểm thi vừa qua, em sẽ đăng ký xét tuyển vào khoa sư phạm tiếng Anh của Trường đại học Hồng Đức.

“Ngay từ khi ở trong làng trẻ SOS, nghe các mẹ các cô giảng bài em đã rất yêu thích nghề giáo. Đến khi đi học cấp 3, thấy các cô nhiệt tình giúp đỡ mình em càng cảm thấy yêu quý nghề này hơn nữa. Chính vì vậy em hy vọng sau này sẽ trở thành cô giáo để có thể ươm mầm các tài năng, giúp đỡ các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn”, Tuyết nói.

Trường THPT Tô Hiến Thành nơi em Tuyết theo học.

Cô Nguyễn Thị Lệ, Hiệu trưởng Trường THPT Tô Hiến Thành cho biết trong đợt thi vừa qua nhà trường có 348 thí sinh đăng ký dự thi, đậu tốt nghiệp 99,7 %. Cả khóa có 3 em học sinh đang sinh sống tại làng trẻ SOS.

“Riêng em Tuyết là một trong những học sinh có nỗ lực và ý chí học tập rất tốt kể từ khi vào lớp 10. Em xuất sắc trở thành 1 trong 7 thí sinh đạt trên 27 điểm của trường. Với điểm thi vừa rồi chúng tôi thấy rất xứng đáng đối với em, hy vọng trong thời gian tới em tiếp tục phát huy được khả năng của mình”, cô Lệ cho biết thêm.

Nguồn Tin: khoahocdoisong

Giảng đường đại học đang xa vời với cô nữ ѕinh dân tộc Mường đạt 29,75 điểm trong kỳ thi THPT quốc gia!

Đạt kết quả 29,75 (trong đó có điểm cộng là học sinh DTTS, sinh sống ở miền núi) trong kỳ thi THPT quốc gia 2021, nhưng Phạm Thị Phượng, học sinh THPT Ngọc Lặc, huyện Ngọc Lặc (Thanh Hóa) đang đối diện với khả năng phải dừng bước trước ngưỡng cửa đại học do hoàn cảnh gia đình quá khó khăn.

Giảng đường đại học đang xa vời với cô nữ sinh dân tộc Mường đạt 29,75 điểm trong kỳ thi THPT quốc gia! Em Phạm Thị Phượng cùng người bố bệnh tật và em trai của mình

Con đường quanh co dẫn chúng tôi đến làng Nhỏi, xã Cao Ngọc, huyện miền núi Ngọc Lặc. Ngôi nhà tuềnh toàng nép dưới tán cây ven đường, là nhà em Phạm Thị Phượng.

Thấy khách đến, anh Phạm Văn Dũng (sinh năm 1985), bố em Phượng, một người tàn tật, vội lê lết dùng cả tay và chân bò ra đón khách. Lúc này, Phượng đang đi chăn bò trên đồi nhận được tin cũng mới chạy về.

“Đang được nghỉ hè, nên em tranh thủ đi chăn bò cho ông bà ở trên đồi”, Phượng ngại ngùng nói.

Phượng năm nay 1‌8 tuổ‌i, là con gái đầu của anh Dũng và chị Phạm Thị Xuyên (sinh năm 1986). Phượng còn có người em trai là Phạm Bảo Nam (sinh năm 2012). Phượng cho biết, trong kỳ thi THPT quốc gia 2021 vừa qua, em thi khối C1 đạt điểm gồm: Ngữ văn 8,5; Lịch sử 8,5; Giáo dục công dân 10. Do là học sinh dân tộc thiểu số, em được cộng điểm ưu tiên đạt tổng điểm 29,75.

Với số điểm này, Phượng có khả năng đủ điểm đậu vào những trường đại học sư phạm top đầu lấy khối C1, để theo đuổi ước mơ trở thành cô giáo. Thế nhưng, gia đình em hiện không đủ khả năng để tiếp tục nuôi em học hết đại học.

Anh Dũng, bố của Phượng,  sau một trận sốt “thập tử nhất sinh” lúc còn nhỏ khiến anh co quắp hết chân tay đến tận bây giờ. Cứ mỗi khi trở trời, cơn đau lại hành hạ.

19 năm trước, được bạn bè trong làng mai mối, anh Dũng và chị Xuyên gặp nhau thì đem lòng cảm mến. Chị Xuyên sức khỏe yếu, thường xuyên đau ốm, cảm thông với hoàn cảnh của anh Dũng, chị đồng ý về một nhà để chăm sóc cho anh. Từ đó, 2 đứa con lần lượt ra đời, mọi gánh nặng đều dồn hết lên vai chị, một tay lo liệu để nuôi chồng và hai con.

Những lúc trở trời bố đau nhức, Phượng phải thay mẹ chăm sóc người bố

Gia đình thuộc hộ nghèo, chồng lại không có sức lao động. Nhà chỉ có 1 sào ruộng quanh năm thiếu ăn. Chị Xuyên thì sức khỏe yếu, không làm được việc nặng, nhiều năm nay, chị đành rời nhà ra Hà Nội làm thuê cho một xưởng tăm.Tiền công rất thấp, có tháng chỉ được 2 triệu đồng, trừ hết chi phí ăn ở, chẳng còn lại bao nhiêu để gửi về gia đình.

Ở nhà, Phượng có nhiệm vụ chăm sóc cho bố và em trai nhỏ, tự lo liệu việc học. Một năm, gia đình 4 người chỉ có thể đoàn tụ vào dịp Tết. Đợt này, do dịch Covid-19, chị Xuyên vẫn đang kẹt ở Hà Nội, chỉ có thể liên lạc qua điện thoại về cho chồng con.

Khi biết kết quả thi của con gái, chị Xuyên gọi điện về bàn với chồng cho con nghỉ học. “Học đại học rất tốn kém, mẹ không đủ khả năng nuôi con hết 4 năm đại học nữa. Con chịu khó gác lại việc học để đi làm giúp mẹ nuôi bố và em”, chị Xuyên dặn con gái qua điện thoại.

Suốt đêm đó, Phượng khóc sưng mắt vì buồn, nhưng em không trách mẹ vì hiểu hoàn cảnh gia đình mình. Ngay từ khi chuẩn bị kỳ thi, các bạn cùng trường háo hức điền nguyện vọng vào các trường đại học, em cứ tần ngần mãi không làm vì xác định phải nghỉ học. Cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Thị Vân là người đã giúp em đăng ký nguyện vọng vào Khoa Sư phạm chất lượng cao của Trường Đại học Hồng Đức (Thanh Hóa).

Nói về ước mơ, mắt Phượng lúc nào cũng đầy khao khát. Em nói thích học môn Sử và muốn trở thành giáo viên dạy Sử.

“Em muốn học ngành Sư phạm để trở thành một giáo viên dạy Sử. Thế nhưng nhà em khó khăn quá. Ông bà nội và bà ngoại đều đã già, cũng không khá giả gì nên không giúp em được. Có lẽ em phải dừng lại thôi”, Phượng gạt nước mắt nói.

Anh Dũng cho biết, trong lòng rất day dứt thương con nhưng bản thân đành lực bất tòng tâm. “Tôi không được học hành đến nơi đến chốn, lại còn tật nguyền không nuôi nổi con, dù rất muốn con gái được đi học, theo đuổi ước mơ nhưng không còn cách nào”, anh thở dài nói.

Qua bài viết này, Báo Dân tộc và Phát triển mong muốn làm nhịp cầu nối giữa các nhà hảo tâm với gia đình em Phượng, hầu mong có thể cùng chung tay đưa em đến giảng đường đại học.

Nguồn Tin: baodantoc