ᴄảм độɴɢ ᴄʜᴜʏệɴ ᴄʜàɴɢ ᴛʀᴀɪ ᴛâʏ ɴʜậɴ ᴄậᴜ ʙé ᴍồ ᴄôɪ вị ᴅị ᴛậᴛ ở ʜảɪ ᴅươɴɢ ʟàᴍ ᴄᴏɴ ɴᴜôɪ

0
168

John Hennigan muốn nhận con nuôi từ 10 năm trước nhưng không nghĩ sẽ làm được, cho tới ngày nhìn thấy Liam. Chỉ mất 5 giây anh quyết tâm sẽ thành bố của bé

“Trong cuộc đời, tôi chưa làm việc gì khó khăn như nhận nuôi Liam”, John nói sau khi bế bổng cậu bé, dùng đầu cù bụng khiến Liam cười khanh khách. Suốt chiều 21/6, cậu bé 13 tháng tuổi chơi ngoan bên bố và những vị khách xa lạ, trong căn hộ trên phố Xuân Diệu (Tây Hồ).

Anh John chuẩn bị đồ ăn cho con bữa tối 21/6. Cậu bé có lịch ăn cố định vào 18h và đi ngủ lúc 19h30

Anh John chuẩn bị đồ ăn cho con bữa tối 21/6. Cậu bé có lịch ăn cố định vào 18h và đi ngủ lúc 19h30 . Ảnh: Phan Dương.

John Hennigan là người Ireland, đã ở Việt Nam từ 6 năm trước sau khi đã đi qua rất nhiều quốc gia, dù “điều kiện sống ở Việt Nam không tốt như các nơi khác”. Tại Hà Nội, John là giáo viên tiếng Anh của Trường quốc tế Anh -Việt (BVIS). Nhiều năm gắn bó với giáo dục, anh yêu trẻ con và ấp ủ ý định nhận con nuôi. “Tôi xác định việc này sẽ rất khó với người nước ngoài, đặc biệt là làm bố đơn thân”, người đàn ông 37 tuổi nói.

Đầu tháng 6/2020, người bạn Việt Nam gửi cho John tấm hình một bé sơ sinh bị ԃị ᴛậᴛ hở hàm ếch với đôi mắt sáng trong. Bé bị bỏ trước cửa trung tâm trẻ mồ côi ở Hải Dương ngày 18/5. Các bà vú đã mang em vào chăm sóc, đặt tên là Phạm Đăng Sơn. “Nụ cười không nguyên vẹn của con khiến trái tim tôi thắt lại. Ngay lập tức, tôi biết đây chính là đứa trẻ mà tôi muốn nhận”, chàng trai người Ireland nhớ lại.

Từ hôm đó, John bước vào hành trình làm thủ tục nhận cậu bé làm con nuôi. Quá trình này rất phức tạp, phải qua nhiều cơ quan chức năng Việt Nam và Ireland. Song song, anh liên hệ với tổ chức Operation Smile (tổ chức phi lợi nhuận Phẫu thuật nụ cười) để phẫu thuật cho bé.

Anh John chăm sóc Liam qua hai ca mổ tháng 9/2020 và tháng 3/2021. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Anh John chăm sóc Liam qua hai ca mổ tháng 9/2020 và tháng 3/2021. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Ngày 28/9 lần đầu tiên John gặp Đăng Sơn khi em lên Bệnh viện Hữu nghị Việt Nam – Cuba để làm các xét nghiệm trước ca mổ. Một ngày sau bé được phẫu thuật tạo hình khe hở môi, John trực tiếp vào phòng mổ. Ca phẫu thuật chỉ trong 45 phút mà anh căng thẳng, hai tay đan vào nhau, mắt chăm chú nhìn vào cơ thể bé nhỏ trên chiếc giường trắng toát và không ngừng cầu nguyện. Những ngày sau, cứ tan làm là anh tới bệnh viện phụ bà vú chăm sóc cho Đăng Sơn. Anh ôm cậu bé hàng giờ trong lồng ngực của mình để con yên giấc ngủ.

10 ngày sau cậu bé xuất viện. Cứ cuối tuần John lại từ Hà Nội về Hải Dương thăm bé, mang theo đồ chơi, quần áo, bỉm sữa. Lần đầu nhìn thấy Sơn trong trung tâm, mắt anh cay xè khi thấy nụ cười mới lành lặn của cậu. Các nhân viên ở trung tâm không thể quên những lần trời mưa tầm tã, John đi xe máy về Hải Dương nên ướt như chuột. Vào chơi với Đăng Sơn chừng một tiếng anh lại quay về. “Nhìn cái cách anh ấy dành ánh mắt và cử chỉ yêu thương cho Sơn, tất cả chúng tôi đều thấy ấm lòng”, chị Cao Thị Thu Phương, cán bộ Hội chữ thập đỏ tỉnh Hải Dương, chia sẻ.

Ngày 28/1, John Hennigan chính thức được luật pháp Việt Nam và Ireland công nhận là cha của Đăng Sơn. Anh đặt cho bé cái tên mới là Liam và đón con về nhà ngay trước khi Hải Dương bùng dịch. “Nếu chậm hơn tôi không dám hình dung mình sẽ trải qua những ngày lo lắng thế nào khi nơi đây thành tâm dịch, còn tôi không thể đến gặp con”, anh trải lòng.

Sáng hôm đó, người vú già mặc cho Liam bộ đồ đẹp nhất mà John mua từ trước. Lúc gặp John, cậu bé vui vẻ sà vào lòng bố. “Nhìn hai cha con ra khỏi UBND tỉnh, tôi thấy vui cho anh ấy nhưng cũng thương. Có rất nhiều em bé khỏe mạnh hơn, xinh đẹp hơn, thế mà anh ấy chọn Sơn, nhưng cũng vì thế càng khiến chúng tôi trân trọng”, chị Phương bộc bạch.

Những người bạn thân thường xuyên giúp John chăm sóc và chơi cùng Liam.

Những người bạn thân thường xuyên giúp John chăm sóc và chơi cùng Liam. Thầy cô và học trò ấn tượng ở anh John vì vẻ ngoài bảnh trai, vui tính và thích làm thiện nguyện , Nguyễn Bùi Lê Huy, một đồng nghiệp ở BVIS nói. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Căn hộ rộng rãi của chàng độc thân giờ biến thành nhà trẻ. Một chiếc cũi trắng tinh đặt trong phòng ngủ hai cha con. Một phòng khác chất đầy bỉm, sữa, đồ chơi. Phòng khách có những miếng xốp quây tròn làm sân chơi, các kệ chứa đồ chơi và sách nuôi dạy con. Trên tường cạnh lịch ăn ngủ là dòng chữ Liam – được một người bạn của John đan tặng.

Lần đầu tiên trong lịch sử, trường BVIS cho nam giáo viên “nghỉ thai sản” hai tháng. Anh John tận dụng cơ hội này để gắn kết tình phụ tử. Ngoài việc chuẩn bị đồ ăn và giặt giũ để giúp việc làm, anh tự tay tắm rửa, cho con ăn, chơi và dỗ đi ngủ.

Mọi thứ đều mới với cả hai. Với Liam, thay đổi môi trường sống và người chăm sóc nên quấy khóc, ăn ít, ngủ không ngon. Còn John từ chàng trai độc thân trở thành ông bố bỉm sữa chính hiệu, thuộc lòng nhiệt độ nước thích hợp để tắm cho con, biết con thích được đung đưa và nghe nhạc lúc ngủ. Mỗi lúc ra ngoài, anh mang theo balo đựng đầy đồ chơi, sách màu, bình sữa, dụng cụ hâm nóng sữa, bỉm…, khiến nhiều bạn bè “ngả mũ bái phục”. Một ngày của anh quay cuồng và ngắn lại, cũng không còn những buổi tán gẫu với bạn bè hay đi phượt như trước.

“Đó là quãng thời gian vô cùng quan trọng để gắn kết tình cảm cha con. Suốt thời gian ấy tôi gần như lúc nào cũng địu con trên người, vì tin sự tiếp xúc da kề da mang đến kết nối như máu mủ”, anh nói.

Trong thời gian “thai sản”, các đồng nghiệp thân thiết ở trường thường qua giúp đỡ John. Ở Ireland, em gái John cũng có con tương đương tuổi của Liam nên anh nhắn tin cho em liên tục để học hỏi kinh nghiệm. Một đêm Liam vừa ngủ vừa run, John cuống quá liền cầu cứu em gái. Cô khuyên anh trai cứ để tự nhiên và quan sát. Sau khi bình tĩnh, John biết là do con gặp ác mộng thôi.

Sau 1,5 tháng bên nhau, ông bố trẻ và Operation Smile tiếp tục đưa Liam trở lại bệnh viện để phẫu thuật khe hở hàm ếch.

“Trải qua nhiều thử thách, thầy John không chỉ mang đến cho Liam một mái nhà, một gia đình, mà đã khiến em trở thành một đứa trẻ hạnh phúc. Họ không gắn bó với nhau bằng dòng máu ruột thịt, mà gắn bó với nhau bằng tình yêu thiêng liêng”, Nguyễn Hà Phương, cán bộ tại tổ chức Operation Smile cho biết. Trong 32 năm hoạt động ở Việt Nam, tổ chức đã cung cấp hơn 62.000 ca phẫu thuật và chăm sóc y tế miễn phí cho người dân, trẻ em tại Việt Nam và Liam là một trong số đó.

Nhìn lại chặng đường 7 tháng đón được Liam về nhà, 2 ca mổ và vô vàn những “lần đầu tiên”, như khi chập chững bước đi, khi biết bơi, lần đầu cắt tóc… anh John cảm tưởng như một bộ phim tua chậm ngọt ngào. “Chưa bao giờ tôi hạnh phúc như lúc này”, anh nói, trong khi ôm con trong trước ngực, nghiêng trái, nghiêng phải cho cậu bé cười.

Gần 15 năm làm nghề dạy ngoại ngữ cho trẻ em, Liam thừa nhận giờ đây chính bản thân anh đang phải học một loại ngôn ngữ mới – ngôn ngữ của tình yêu phụ tử…

Phan Dương / VnExpress

Nguồn: https://vnexpress.net/ong-bo-don-than-nguoi-ireland-cua-cau-be-viet-nam-4298145.html

Sau ít ngày lên Youtube, chàng trαι ᴛậᴛ ɴɢᴜʏềɴ вị mẹ вỏ rσ̛i 30 năm đã tìm lại được cội nguồn

Hơn 30 năm từ ngày bị mẹ bỏ rơi nơi đất khách, Liêm – chàng trai teo một chân chỉ mong có ngày tìm về được cội nguồn. Nhưng chính anh cũng không ngờ điều ước ấy lại hóa thành sự thật theo một cách bất ngờ như vậy.

Khi mới sinh, anh Liêm bị sốt dẫn đến teo một chân. Cậu bé tật nguyền sống cùng người thân ở một tỉnh miền Tây. Cuộc sống đang rất bình yên và hạnh phúc thì mẹ ruột và dượng trở về, dẫn Liêm đi theo họ. Từ đó, anh cùng mẹ đi lang bạt khắp nơi, tuy gần mẹ mà thiếu tình thương đích thực…

Chỉ một thời gian sau, cuộc đời Liêm thêm lần biến động. Mẹ anh đem tặng anh cho một người phụ nữ tên Sáu ở Tân Mai (Đồng Nai). Người này nuôi anh được một năm thì do không có đủ tiền nên đã gửi anh vào cô nhi viện ở Biên Hòa, Đồng Nai.

Tại đây, anh được làm giấy khai sinh, giữ tên cha mẹ đặt là Liêm (sinh năm 1987), còn họ Phan Thanh Liêm là cô chú trong cô nhi viện đặt để làm giấy khai sinh.

Nhiều năm nay, chàng trai có gương mặt thư sinh trong sáng luôn khao khát được tìm lại cội nguồn, tìm lại các dì các chú và anh chị em. Tuy nhiên, anh không muốn tìm lại mẹ ruột vì chính mẹ là người khiến tuổi thơ của anh thấm đẫm nước mắt, toàn là kí ức buồn.

Anh Liêm đang kể lại ký ức mập mờ khi còn nhỏ mong rằng tìm về được nguồn cội.
Anh Liêm đang kể lại ký ức mập mờ khi còn nhỏ mong rằng tìm về được cội nguồn (ảnh chụp màn hình video).

Nhớ về những ký ức hồi nhỏ, anh Liêm tả lại mập mờ. Anh kể với kênh Guufood về nơi ở thời chưa bị lưu lạc: “Từ nhà đi bộ lên thì thấy sân banh bỏ rồi ngó qua thấy cái nghĩa địa. Đi lên tới nhà thờ, trong nhà thờ có sân phơi lúa rất to, kế bên nhà thờ có cây xăng. Hồi khi còn bé thì cây xăng bị nổ nhưng mà lại không nhớ ở tỉnh nào”.

Hiện anh chỉ nhớ tên chị Bích và anh Chuột dưới quê và mong sớm được gặp lại mọi người bên ngoại.

Có một thời gian anh Liêm cũng đi bán vé số tỉnh Tiền Giang, Sóc Trăng, Cần Thơ, Trà Vinh, Kiên Giang… Vừa đi vừa bán vé số, thuê nhà trọ để mong tìm được thông tin về người thân.

Mỗi năm anh vẫn cứ buồn về chuyện đi tìm gia đình.

Mời quý độc giả xem video (nguồn: Guufood)

Cuộc đoàn tụ của chàng trai tật nguyền tìm về cội nguồn

Trong video đầu tiên chia sẻ với Guufood, anh Liêm đã tâm sự về tuổi thơ buồn cũng như những kí ức còn sót lại về người thân. Thật bất ngờ, khi đăng tải video đã có một người đàn ông liên hệ với Guufood và báo rằng người này có thông tin về cha mẹ anh Liêm.

Sau khi kênh Guufood đăng tải bức ảnh mẹ của anh Liêm lên MXH, trong khoảng 1 tiếng đồng hồ thì đã có thông tin chính xác 100% về người thân của anh Liêm và đã liên hệ được với người thân của anh đó là anh Tuấn (bà con bên ngoại của anh Liêm) là anh của anh Chuột và chị Bích mà anh Liêm nhắc đến trong video.

Gặp nhau trong niềm hạnh phúc, tuy anh Liêm không nhớ anh Tuấn là ai nhưng mà hai anh em nói chuyện rất gần gũi: “Anh Tuấn nói hơn hai mấy năm anh em mình mới gặp nhau. Anh coi trên Youtube thì biết thông tin về em. Thời gian anh Liêm mất tích cũng có đi tìm kiếm trong vô vọng…”.

chàng trai tật nguyền 1
Anh Tuấn là bà con bên ngoại của anh Liêm (ảnh chụp màn hình video).

Đính chính lại thông tin chia sẻ mập mờ của anh Liêm ở trên, anh Tuấn cho biết: “Lúc đó là ở nhà thờ Mai Phốp, xã Trung Hiếu, huyện Vũng Liêm, tỉnh Vĩnh Long. Nhưng mà nhà ở gần sân banh đá cũ kế bên sân banh là có nhà thờ, còn có đường mòn đi ngang sân banh. Tụi em có dắt các em đi lễ nhà thờ là đi ngang đường đó.

Trước kia nhà thờ có sân phơi, trước nhà thờ có cây xăng, trong lúc cây xăng đổ xuống bị bốc cháy năm đó”.

Sau đó anh Tuấn và anh Liêm gọi điện về cho người thân để chia sẻ niềm hạnh phúc này.

Mời quý độc giả xem video (nguồn: Guufood)

Thông tin bài viết dẫn từ kênh Youtube Guufood – một kênh có nhiều hoạt động thiện nguyện, gắn kết những hoàn cảnh khó khăn, kém may mắn trong xã hội.

Nguồn: https://tin360.tv/chang-trai-tat-nguyen-me-mang-tang-cho-nguoi-la-tim-ve-coi-nguon.html