ᴛìɴʜ ɴɢᴜʏệɴ ᴄʜốɴɢ ᴅịᴄʜ ᴄᴏᴠɪᴅ-𝟷𝟿 ở ᴛᴘ.ʜᴄᴍ: 𝟸 ᴛʜáɴɢ ᴄʜưᴀ ᴠề; ʙị xỉᴜ ᴠẫɴ ʀáɴɢ ʟàᴍ ᴍᴏɴɢ ᴅịᴄʜ ɢɪảᴍ

0
212

Tình nguyện đi chống dịch ở TP.HCM suốt 60 ngày không về nhà, Trần Ngô Hồng Phước (27 tuổi) cho biết dù có từng bị những người đi lấy mẫu xét nghiệm chửi mắng hoặc ngất xỉu vì nắng vẫn không bỏ cuộc vì không muốn phí sức trẻ, góp sức giúp TP vượt qua dịch bệnh.

Tình nguyện viên nghỉ tạm sau ca trực điều phối tiêm vắc xin tại nhà thi đấu Phú Thọ /// Ảnh: D.MTình nguyện viên nghỉ tạm sau ca trực điều phối tiêm vắc xin tại nhà thi đấu Phú Thọ

ẢNH: D.M
Ngày 30.5, nhận thông tin quận đoàn Gò Vấp cần thêm tình nguyện viên để hỗ trợ lấy mẫu xét nghiệm và trực chốt kiểm soát, Trần Ngô Hồng Phước (27 tuổi, quê Long An) đăng ký và ngay lập tức bắt tay vào việc trong đêm.

Sợ nhưng không muốn phí sức trẻ

Đây là thời điểm ổ dịch liên quan nhóm truyền giáo diễn biến phức tạp, lần đầu tiên TP.HCM trong 1 ngày có nhiều ca nhiễm như vậy khiến anh lần đầu cảm thấy sợ khi đi tình nguyện.

“Mình sợ đến mức mắt kiếng thỉnh thoảng xệ xuống mũi nhưng không dám đưa tay lên đẩy vì sợ tay chạm mắt, nước đọng ở tấm kính che giọt bắn chảy thành dòng luôn cũng không dám lau. Đêm đó mình về đến nhà là 3 giờ sáng”, anh kể.

Tình nguyện chống dịch Covid-19 ở TP.HCM: 2 tháng chưa về; bị xỉu vẫn ráng làm mong dịch giảm - ảnh 1Nhóm tình nguyện lội nước ngập sau cơn mưa to

ẢNH: D.M

Nghỉ lưng vài tiếng, sáng 31.5, Phước ra hỗ trợ người dân khai báo y tế, kiểm tra giấy tờ khi qua chốt kiểm soát Gò Vấp. Đứng dưới nắng, mồ hôi ướt sũng lưng áo, những vết hằn đỏ vì đeo khẩu trang nhiều ngày liên tiếp cũng bị trầy rát, nhưng chưa ngày nào anh nghỉ ở nhà.

Sau trực chốt ở Gò Vấp, Phước đến hỗ trợ điều phối tiêm vắc xin ở nhà thi đấu Phú Thọ và các điểm lấy mẫu xét nghiệm. Đến nay, ban ngày anh được phân công lấy mẫu ở các khu nguy cơ cao và rất cao của Q.7. Chiều tối tiếp tục hỗ trợ nhân viên y tế lấy mẫu test Covid-19 ngẫu nhiên người đi đường tại chốt kiểm soát.

Vốn là nhân viên lĩnh vực bất động sản, dịch ập đến, công việc của Phước bị tạm ngưng nên anh dành toàn bộ thời gian để trở thành tình nguyện viên chống dịch. “Tuổi trẻ mà mình cứ ngủ vùi trong chăn ấm nệm êm thì phí sức trẻ. Việc đi giúp người như ăn vô máu mình rồi, ở không thấy khó chịu lắm”, anh bộc bạch.

Nhưng thời tiết ở TP.HCM cũng thật biết cách “thử thách” sức trẻ của anh Phước, có lần đứng điều tiết tại cầu Rạch Ông dưới nắng nóng, anh liểng xiểng ngất xỉu, ói và choáng váng. Nhưng nghỉ chừng 30 phút, anh lại tiếp tục ra đứng chốt.

Tình nguyện chống dịch Covid-19 ở TP.HCM: 2 tháng chưa về; bị xỉu vẫn ráng làm mong dịch giảm - ảnh 2

Đêm đầu tiên Phước lấy mẫu ở Gò Vấp

ẢNH: D.M

Lần khác đi lấy mẫu tại Q.7, trời đang nắng bất ngờ chuyển mưa to, sợ các mẫu bị lẫn vào nhau nên mọi người phải đứng giữ yên chiếc bàn. Lát sau, cả nhóm lùm xùm trong bộ bảo hộ lội nước ngập lên xe ra về. “Có lần mình đi sắp xếp người dân đứng giãn cách, chờ tới lượt lấy mẫu nhưng không phải ai cũng vui vẻ. Khi người ta đang vừa lo, vừa không vui thì mình bị chửi ngược lại là bình thường, mình phải nhờ công an hỗ trợ sắp xếp”, Phước cười khi nhắc lại kỷ niệm này.

Tâm sự với PV Thanh Niên ngay khi vừa xong ca trực hỗ trợ lấy mẫu test Covid-19 ngẫu nhiên ở chốt kiểm soát cầu Kênh Tẻ, mồ hôi vẫn chưa kịp ráo, anh nghẹn giọng khi nhắc đến gia đình. “Đã 2 tháng rồi mình chưa về nhà, trước thì 3 – 4 ngày mình lại chạy về một lần. Giờ mình giấu nhưng ba mẹ chắc biết mình đi chống dịch vì biết cái máu của mình như vậy rồi, nên cứ gọi là dặn dò đủ kiểu. Nhớ nhà lắm nhưng mình sẽ chỉ về nhà khi TP.HCM hết dịch”, nói rồi Phước mở điện thoại, lướt lướt xem lại hình gia đình.

Cha mẹ gửi tiền tiếp sức con chống dịch

Cũng trong đợt cuối tháng 5, đang về thăm nhà ở Sóc Trăng, Nguyễn Thị Diễm Mi (20 tuổi, sinh viên trường Cao đẳng Viễn Đông) nghe tin Gò Vấp bắt đầu giãn cách theo Chỉ thị 16, cần thêm tình nguyện viên hỗ trợ nên xin phép gia đình được quay trở lại TP.
Nhìn con gái nhỏ xíu, cha mẹ Mi xót ruột, khuyên con ở nhà, phần vì lo cho sức khỏe, phần vì gia đình làm nông sợ không lo đủ tiền chi trả các khoản khi con quay lại Sài Gòn. Nhưng Mi một mực thuyết phục, thấy con gái quyết tâm, cha mẹ Mi mới đành đồng ý, hôm sau đi rút 2 triệu để Mi lên lo tiền nhà trọ, ăn uống.

Tình nguyện chống dịch Covid-19 ở TP.HCM: 2 tháng chưa về; bị xỉu vẫn ráng làm mong dịch giảm - ảnh 3

Cả Mi và Phước đều nói hết dịch mới trở về nhà

ẢNH: D.M

Công việc của Mi là điều phối các tình nguyện viên tại chốt kiểm soát Gò Vấp, sau đó hỗ trợ các điểm tiêm vắc xin tại Q.12 và hiện tại là tham gia công tác lấy mẫu test Covid-19 tại Hóc Môn.

Mi tâm sự: “Mình lấy mẫu dưới trời nắng nên nóng đến rát da, về đến nhà chỉ ước có bồn tắm ngâm mình vào cho bớt nóng. Mệt là vậy đó nhưng mình thấy nghỉ ở nhà lướt Facebook suốt ngày thì cũng không giúp được ai, bức bối lắm. Bây giờ có những ngày nhóm của mình lấy hơn 1.000 mẫu, mình cũng tiếp xúc với ca dương tính nhiều nên phải test nhanh thường xuyên, kết quả âm tính nên cũng không quá lo lắng”.

Để phòng chống dịch cho dãy trọ, Mi chuyển sang ở nhà tập thể của đội tình nguyện tại Q.12. Công việc mỗi ngày luôn tất bật từ 7 giờ 30 sáng đến khoảng 21 giờ nên Mi thường tranh thủ giờ nghỉ trưa gọi cho gia đình.

“Ba mẹ mình lúc nào cũng dặn con gái phải an toàn sức khỏe bản thân thì mới hỗ trợ được người khác, lo con gái hết tiền. Đi chống dịch mình không sợ, chỉ lo khi dịch đã ảnh hưởng về miền Tây rồi, chỉ mong bình yên cho cha mẹ. Còn mình khi đã đăng ký trở thành tình nguyện viên chống dịch ở TP.HCM thì đến khi hết dịch mới về”, Mi khẳng định.

Theo Thanh Niên

Nguồn: https://thanhnien.vn/doi-song/tinh-nguyen-chong-dich-covid-19-o-tphcm-2-thang-chua-ve-bi-mang-van-rang-lam-mong-dich-giam-1422204.html

Đi bộ 400km về quê với 200 nghìn, hai công nɦâп được tặng xe đạp, xe máy

Công xưởng tạm đóng cửa, không việc làm, tiền bạc, phương tiện, hai bạn trẻ dắt díu nhau định đi bộ trên 400km về quê. May mắn các em nhận được sự giúp đỡ của người dân trên đường đi.

Được tiếp sức trên mỗi chặng đường

Em Trần Văn Đủ (17 tuổi) và Trần Thị Huyền (1‌8 tuổ‌i, quê ở huyện Ngọc Hồi, Kon Tum) đi làm công nhân tại TP Đồng Xoài (Bình Phước). Ảnh hưởng của dịch Covid-19, cả hai em đều không có việc làm, tiền bạc cũng cạn kiệt. Biết khó lòng cầm cự nếu như ở lại, cả hai quyết định sẽ về quê với lộ phí ít ỏi, chỉ có 200 nghìn đồng trong túi.

Xe cộ không có, cả hai gói tạm vài bộ quần áo, một ít bánh ngọt rồi dắt nhau đi bộ cả chục cây số cho đến khi mệt lả, ngồi bệt bên vệ đường để nghỉ. Một vài người đi đường phát hiện, thương tình nên tặng cho hai em một chiếc xe đạp cũ để làm phương tiện về quê.

Có xe đạp, Đủ và Huyền có thêm động lực để về quê nhà. Cả hai luân phiên nhau đạp xe cho đến chốt kiểm soát dịch Đắk R’tih (TP Gia Nghĩa, Đắk Nông). Tại đây, cả hai không qua được chốt ngay và phải tá túc qua đêm ở chốt, do không có giấy xét nghiệm Covid-19.

Sau đó, chị Loan (người dân ở TP Gia Nghĩa, Đắk Nông) đã kêu gọi mọi người giúp đỡ hai em một ít tiền, thức ăn và được tổ công tác tạo điều kiện cho tiếp tục lên đường.

Huyền và Đủ được tặng xe máy cùng lộ phí đi đường (Ảnh: N.Loan).

Trên chặng đường tiếp theo, người dân và bạn bè của chị Loan câu chuyện của 2 bạn trẻ nên đã chung tay ủng hộ giúp cả hai có đủ tiền mua chiếc xe máy cũ về quê. Nhận thấy hoàn cảnh các em khó khăn, chủ xe máy đã giảm giá xe xuống chỉ còn 2 triệu đồng và đổ đầy bình xăng cho hai em.

Nhận được sự giúp đỡ tận tình của người dân, cả Huyền và Đủ không khỏi xúc động. “Chúng em biết với 200 nghìn đồng sẽ khó có thể về quê được nhưng không còn lựa chọn nào nên vẫn quyết định về. Có những lúc em tưởng sẽ không tiếp tục được chặng đường dài nữa nhưng may mắn cho chúng em khi gặp được những anh chị rất tốt, giúp đỡ rất tận tình”, Huyền chia sẻ.

Cả hai tự tin di chuyển về Kon Tum khi nhận được nhiều sự giúp đỡ (Ảnh: N.Loan).

Huyền còn hớn hở khoe, cả hai đã vừa ra khỏi địa bàn Đắk Lắk an toàn và đang dừng nghỉ tại chốt kiểm dịch tỉnh Gia Lai. “Đoạn đường về nhà đã ngắn dần, em rất háo hức để về với gia đình lắm”, Huyền mừng rỡ.

“Cứ mỗi lần qua một chốt kiểm dịch là các em lại điện thoại thông báo tin cho tôi hay”, chị Loan cho biết.

Trắng đêm nhiệt tình đón công dân về quê

Những ngày qua, người dân ở các tỉnh, thành phía Nam ồ ạt di chuyển về quê tránh dịch. Trong suốt quá trình di chuyển nhiều trường hợp khó khăn đã được lực lượng chức năng và người dân nhiệt tình hỗ trợ.

Trên 800 người dân Đắk Lắk được CSGT Đồng Nai dẫn đoàn về quê.

Ngay trong ngày 29/7, trên 800 công dân Đắk Lắk làm việc tại Đồng Nai đã được lực lượng CSGT tỉnh Đồng Nai dẫn đường đưa về bàn giao cho tỉnh Đắk Lắk. Ngay trong đêm và rạng sáng 30/7, ngành y tế Đắk Lắk đã lấy mẫu xét nghiệm cho các công dân, hỗ trợ ăn uống và hướng dẫn cách ly tại nhà để đảm bảo cho các công dân có kết quả âm tính với SARS-CoV-2.

Thời điểm về tới quê nhà, nhiều người dân tuy mệt mỏi, ê ẩm với quãng đường dài hàng trăm cây số nhưng vẫn mừng rỡ đến bật khóc.

Chị H’lên Niê (34 tuổi, ngụ Krông Pắk) cho biết, chị thất nghiệp nửa tháng qua và phải nuôi thêm 3 con nhỏ, đời sống vô cùng khó khăn, nên chị muốn về quê nhà.

Các công dân được cơ quan chức năng Đắk Lắk đón và hỗ trợ.

“Nghe tin có đoàn dẫn về quê, tôi đăng ký ngay và đưa các con về, tôi vui lắm khi được trở về quê hương của mình”, chị H’Lên rưng rưng xúc động.

Được biết, tỉnh Đắk Lắk đã lên kế hoạch cử đoàn công tác đi TPHCM, Đồng Nai, Bình Dương để hỗ trợ đưa công dân có nhu cầu cấp thiết về quê nhà.

Dù mệt mỏi sau chặng đường dài nhưng người dân rất phấn khởi khi đặt chân về quê nhà.

Theo Dân Trí

Nguồn: https://dantri.com.vn/xa-hoi/di-bo-400km-ve-que-voi-200-nghin-hai-cong-nhan-duoc-tang-xe-dap-xe-may-20210730175223691.htm