2 đứa trẻ xách túi về với ngoại ôm theo 2 tấm ảnh thờ: Cháu tôi đây mà con ᴍấᴛ rồi

0
242

Cứ đọc thấy ở đâu có câu chuyện về trẻ mồ côi tôi lại nghĩ đến cảnh nhà mình, không cầm nổi lòng mọi người ạ. Hai đứa cháu ngoại của tôi cũng vậy, chúng mất bố mẹ hơn năm rồi, giờ côi cút trông tội lắm, thương đến đứt ruột.

2 đứa trẻ xách túi về với ngoại ôm theo 2 tấm ảnh thờ: Cháu tôi đây mà con mất rồi Ảnh minh họa

Nhà tôi ở quê, trước đây tôi cũng làm công nhân trong nhà máy xi măng nhưng nghỉ hưu rồi. Tôi có 2 đứa con gái với một thằng con trai. Đứa con gái lớn thì lấy chồng gần nhà, thằng thứ 2 làm ăn xa đưa cả vợ con nó vào Nam lập nghiệp. Tôi cũng định vài năm nữa vào ở với con cháu, ấy thế mà chuyện buồn ập đến, giờ có muốn đi cũng không được.

Thương đứa con gái út của tôi lắm, nó lấy chồng cách đây hơn 200 trăm cây số. Nhà ông bà thông gia cũng hoàn cảnh. Vợ chồng nó đi làm thuê trên thành phố, mướn nhà ở thôi chứ chưa có tiền mua. Con rể tôi cũng chăm chỉ, đi làm quần quật tối ngày để nuôi vợ con. Hai đứa cũng bảo cố tích cóp tiền để mua căn nhà nho nhỏ nhưng chưa kịp làm được gì thì vợ chồng gặp nạn đưa nhau đi hết cả rồi.

Tôi vẫn nhớ năm ngoái bên ông bà thông gia biết tin trước nên gọi điện báo con rể với con gái tôi bị tai nạn mất luôn. Tôi đứng không vững nữa, vừa mới tối hôm trước nó còn gọi điện để hai đứa cháu nói chuyện với bà ngoại thế mà sáng hôm sau, vợ chồng đưa hàng cho khách sớm thì bị tai nạn không qua khỏi.

Lúc đó tôi lại vừa mới ốm dậy nên chỉ biết nhờ các con cháu lên đón tụi nó về lo hậu sự. Hai đứa cháu cũng được đưa về đó, nhưng ông bà nội thì già yếu lắm chẳng biết sống được ngày nào nói gì chuyện chăm các cháu. Tôi thì chỉ quanh quẩn ở nhà nhưng vẫn có khả năng nên mới bàn với thông gia để hai đứa lên đây bà ngoại nuôi ăn học. Rồi thỉnh thoảng các cháu nhớ thì lại về đó thăm ông bà nội.

Hai bên chúng tôi sắp xếp, thống nhất với nhau qua điện thoại như thế. Các bác ở bên nội đưa hai đứa ra bến xe. Lúc các cháu về đến nhà, nhìn chúng nhếc nhác, mặc mũi xanh xao mà xót hết cả ruột. Trong đống quần áo cũ nát là 2 tấm ảnh thờ của bố mẹ. Nhìn ảnh của con rể với con gái mà đau lắm mọi người ạ. Tôi chỉ biết ôm các cháu mà khóc:

“Con ơi, 2 cháu về đây với mẹ rồi, nhưng sao các con lại bỏ đi như vậy?”

Con mất được hơn năm, 2 cháu tôi cũng đi học ổn cả. Thỉnh thoảng hai đứa nhớ bố nhớ mẹ lại khóc làm tôi xót hết cả ruột gan. Cháu ngoại tôi mồ côi cha mẹ đã tội nghiệp lắm rồi nên giờ bà cháu có ăn rau, ăn cháo tôi cũng cố gắng đùm bọc tụi nó. Chỉ mong tôi có sức khỏe để còn làm lụng, trồng được mới rau mớ cỏ, nuôi con gà con vịt lo cho các cháu đến đâu hay đến đó.

Ảnh minh họa: Nguồn Internet

Nguồn Tin: webtretho

ʙé ɢáɪ ᴍồ ᴄôɪ ʜéᴛ ʟêɴ ɢọɪ ᴍẹ ᴋʜɪ ᴄʜɪềᴜ ᴠề ᴠà ɴỗɪ áᴍ ảɴʜ sᴀᴜ ᴠụ ᴛᴀɪ ɴạɴ

Bóng chiều đổ xuống, cô bé lại hét lên gọi mẹ trong vô vọng, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Vụ tai nạn oan nghiệt đã cướp đi của cô bé mồ côi cha tình mẫu tử trong lần mẹ đưa đi chơi.

Bé gái mồ côi hét lên gọi mẹ khi chiều về và nỗi ám ảnh sau vụ tai nạn Bố mẹ lần lượt qua đời vì tai nạn, bé Nguyễn Thị Huyền Thương (9 tuổi) mồ côi, tương lai mịt mờ.

Bé gái mồ côi cha khi chưa kịp chào đời và nỗi bất hạnh 

Những ngày qua, căn nhà nhỏ của gia đình bà Nguyễn Thị Tới (78 tuổi, thôn Đa Quả 1, xã Yến Sơn, huyện Hà Trung, tỉnh Thanh Hóa), phủ một màu không khí tang thương sau sự ra đi đột ngột của chị Nguyễn Thị Thơm (46 tuổi), trong vụ tai nạn giao thông. Khi chúng tôi đến, gia đình vừa lo xong hậu sự cho chị Thơm được ít ngày.

Bé gái mồ côi hét lên gọi mẹ khi chiều về và nỗi ám ảnh sau vụ tai nạn

Căn nhà nhỏ, bé Nguyễn Thị Huyền Thương (9 tuổi), mồ côi cha, tay run run thắp lên bàn thờ mẹ nén nhang thơm. Từ nay trên đường đời cô gái mồ côi chống chếnh bên bà ngoại đã 78 tuổi, quanh năm đau ốm vì bệnh tật.

Mỗi ngày, nhìn đứa cháu ngoại tội nghiệp khiến bà Tới chỉ biết ngậm ngùi ôm cháu rồi vỗ về an ủi trong nước mắt.

Bà Tới kể, chị Thơm là con gái thứ 3 trong số 4 người con của bà. Vì gia đình nghèo khó nên chị phải lăn lộn làm việc suốt trong Nam ngoài Bắc. Cuộc sống lam lũ khiến chị cũng quên đi việc lấy chồng khi tuổi đã qua thời thanh xuân.

Sau khi mẹ mất, bé Thương sống lay lắt bên bà ngoại già yếu đã 78 tuổi.

Mãi đến năm 2012, gia đình vui mừng khi biết tin chị Thơm và anh Nguyễn Văn Lục (quê xã Hà Tiến, huyện Hà Trung, Thanh Hóa) thương yêu nhau và dự định sẽ tiến hành đám cưới. Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang thì nỗi đau lại ập đến, trước ngày cưới khoảng 1 tháng, anh Lục không may bị tai nạn đường sắt rồi đột ngột qua đời.

Ngày anh Lục mất, chị Thơm đã có bầu gần 4 tháng. Đó là một cú sốc lớn với chị, nhưng nghĩ đến đứa con trong bụng, chị đã cố vực dậy để vượt qua tất cả.

Kể từ đó, cuộc sống của hai mẹ con và bà ngoại cứ thế trôi qua trong sự yêu thương, đùm bọc của bà con lối xóm. Hằng ngày, chị Thơm đi làm công nhân giày da ở gần nhà, tối về dạy con học bài.

Mỗi khi chiều đến, bé thương khóc thét gọi mẹ trong vô vọng.

Chẳng ai ngờ rằng, một ngày trung tuần tháng 6, tai ương một lần nữa ập đến. Khi đang chở bé Thương xuống nhà em trai chơi thì hai mẹ con chị Thơm bất ngờ xảy ra va chạm với một người đàn ông đi xe máy. Vụ tai nạn khiến chị Thơm t‌ử von‌g, còn cô con gái bị thương nhẹ, may mắn sống sót.

Sau khi chị Thơm qua đời, gia đình người đàn ông điều khiển xe máy xảy ra va chạm khiến chị Thơm t‌ử von‌g cũng đã đến thăm hỏi, chia sẻ bước đầu, hỗ trợ tiền hương khói với gia đình chị. Hiện vụ tai nạn giao thông đang được cơ quan Công an tiến hành điều tra, làm rõ nguyên nhân.

“Nghe tin hai mẹ con nó bị tai nạn tôi như sét đánh ngang tai. Hôm đó Thơm không tăng ca, nó bảo đưa bé Thương xuống nhà em trai chơi một lát rồi về. Ai ngờ, nó bỏ tôi và đứa con tội nghiệp rồi ra đi mãi mãi”, bà Tới nghẹn ngào nói trong tiếng khóc.

Bé gái mồ côi và nỗi ám ảnh sau vụ tai nạn

Đã gần 10 ngày sau khi chị Thơm qua đời, cháu Thương vẫn còn rất hoang mang và nhớ mẹ. Thấy người lạ, bé Thương chỉ ngơ ngác nhìn rồi ngồi bần thần thi thoảng khóc nấc lên gọi mẹ.

Chị Mai Thị Phương Thảo – mợ dâu bé Thương nghẹn ngào khi nhắc đến chị Thơm.

Những ngày qua, để cháu Thương nguôi ngoai nỗi nhớ mẹ, chị Mai Thị Phương Thảo (mợ dâu cháu Thương) phải đưa hai đứa con lên chơi với Thương.

“Cháu nó nhớ mẹ, nhất là mỗi khi chiều về. Bình thường mẹ đi làm công ty về thương hay chơi đùa với cháu, nhưng nay không có mẹ nên nó thấy trống vắng. Cứ chiều đến là cháu khóc rồi gọi mẹ. Khổ thân con bé, mấy hôm nay tôi phải thường xuyên đưa hai đứa con sang chơi cho cháu nguôi ngoai”, chị Thảo tâm sự.

Sau khi sinh cháu Thương, 3 bà cháu sống trong căn nhà cũ lợp mái tôn. Vì tuổi cao lại thêm bệnh tim mạch, tiểu đường nên hằng tháng chị Thơm phải lo đủ các chi phí từ ăn uống đến tiền thuốc men cho mẹ.

“Mấy ngày nay tôi phải đưa hai con xuống chơi để cháu Thương nguôi ngoai đi nỗi nhớ mẹ”, chị Thảo nói.

Năm 2020, thương hai bà cháu mùa hè nóng bức, chị Thơm vay mượn ngân hàng được 70 triệu đồng để tu sửa lại căn nhà. Mỗi tháng lương đi làm công ty được 5 triệu đồng thì chị trích ra một ít để trả nợ. Đến nay số nợ ngân hàng này vẫn chưa trả hết thì chị đã không còn.

“Vì gia đình các anh chị em đều khó khăn nên ngày chị sửa nhà cũng chỉ góp được chút ít. Thấy chị quyết tâm và cố gắng như vậy chúng tôi rất phấn khởi và động viên chị. Ai ngờ nhà mới sửa xong chưa ở được bao lâu thì chị đã ra đi mãi mãi”, chị Thảo buồn rầu nói.

Ngày chị Thơm mất, trong nhà chỉ còn hơn 1 triệu đồng, không đủ để mua chiếc quan tài cho chị. Anh em nội ngoại và bà con lối xóm đã quyên góp tiền để lo mai táng cho chị Thơm.

Thương cháu, bà Tới chẳng biết làm thế nào để tương lai cháu được tốt hơn. Ngày ngày bà ra vườn kiếm mớ rau nuôi cháu ăn qua ngày đoạn tháng.

“Hôm lấy lương chị có tâm sự mỗi tháng sẽ trích ra một ít để trả nợ ngân hàng. Chị hi vọng dần dần rồi cũng trả hết nợ, miễn sao bé Thương ngoan ngoãn, học hành chăm chỉ có khổ bao nhiêu chị cũng chịu được. Sao chị tôi khổ đến như vậy hả ông trời, sống đã bất hạnh đến khi chết cũng chưa trả hết nợ”. Nói đến đây, giọng chị Thảo nghẹn lại.

Thấy mợ khóc, cháu Thương lại càng thêm nhớ mẹ, những giọt nước mắt cứ lăn dài trên đôi má của cô bé 9 tuổi khiến những người có mặt không khỏi nghẹn ngào, xót xa.

Bà Nguyễn Thị Gái (hàng xóm chị Thơm) chia sẻ: “Chị Thơm hiền lành, chịu khó từ nhỏ. Chị ấy là đứa khổ nhất nhà, lận đận mãi mới có nơi để nương tựa nhưng chưa kịp hưởng hạnh phúc thì chồng sắp cưới qua đời. Đến giờ lại xảy ra như thế, chúng tôi thương chị đã đành, nay nhìn cháu Thương mới 9 tuổi mồ côi, chẳng biết rồi tương lai của cháu sẽ đi về đâu”.

Theo chị Hoàng Thị Liên – Chủ tịch Hội bảo trợ người khuyết tật và trẻ em mồ côi xã Yến Sơn, sau khi biết tin chị Thơm qua đời, chính quyền địa phương cũng đã đến thăm hỏi, động viên gia đình. Đồng thời kêu gọi các nhà hảo tâm chia sẻ và quyên góp ủng hộ gia đình.

“Hoàn cảnh của gia đình chị Thơm thực sự éo le. Chị ấy lâu nay đã khốn khổ, đến khi qua đời còn không có tiền mà lo tang ma. Điều chúng tôi băn khoăn nhất bây giờ là cháu Thương, bố mẹ không còn nữa rồi cuộc sống của cháu sau này chẳng biết sẽ ra sao. Bà ngoại cháu năm nay đã 78 tuổi lại bị bệnh quanh năm thì lấy đâu ra tiền mà nuôi cháu. Mong các nhà hảo tâm quan tâm giúp đỡ để cháu sớm vượt qua nỗi đau này mà bước tiếp trên hành trình dài phía trước”, chị Liên cho biết.

Nguồn Tin: dantri