Băng rừng đưa vợ đi chạy thận, vợ chồng nghèo chỉ dám ăn một đĩa cơm !

0
55

Chạy thận cách quãng, cả người Lan sưng phồng, yếu ớt. Nắm chặt tay vợ, Thuốc thì thầm, đừng bỏ anh và con em nhé! Cô bé học lớp 3 gối đầu lên chân mẹ, đôi mắt tròn đen láy rơm rớm nước mắt.

Băng rừng đưa vợ đi chạy thận, vợ chồng nghèo chỉ dám ăn một đĩa cơm

Tình yêu của Đinh Thuốc là phương thuốc hữu hiệu nhất đang giúp Lan vượt qua nỗi đau bệnh tật.

Mấy hôm nay cả người Lan sưng phồng, đôi mắt sụp xuống. Đó là hậu quả của việc cắt giảm lịch chạy thận từ 3 lần mỗi tuần xuống còn 2 lần, cũng bởi vì cái đói cái nghèo.

Lan bảo, từ làng xuống bệnh viện hơn 50 km, nhiều đoạn đèo dốc. Mỗi lần đi chạy thận phải đi mất 1 ngày. Nếu mỗi tuần đi 3 lần chắc chắn cả nhà sẽ không có gạo ăn.

Đó là hoàn cảnh vô cùng éo le của Đinh Thị Lan (huyện Sơn Hà, tỉnh Quảng Ngãi).

Sau 2 tháng quen nhau, Đinh Thuốc và Đinh Thị Lan nên duyên vợ chồng. Họ nghèo đến nỗi chẳng có nổi vài mâm cơm để tổ chức đám cưới.

Chu‌yện tìn‌h tưởng như vội vàng lại đẹp như những bông hoa dại sau đồi. Trong cùng cực cảnh nghèo, tình yêu đã giúp Lan vượt qua nỗi đau của căn bệnh suy thận giai đoạn cuối.

“Bây giờ nếu chết đi em cũng mãn nguyện, bởi Thuốc đã cho em những phút giây hạnh phúc nhất. Em chỉ thương con gái còn nhỏ, đó là điều day dứt nhất”, Đinh Thị Lan thều thào nói.

Tình yêu của Đinh Thuốc và cô con gái chính là động lực để Đinh Thị Lan vượt qua nỗi đau bệnh tật.

Không chỉ thiếu gạo mà vì em nên gia đình phải vay nợ rất nhiều, Lan chia sẻ. Những ngày đầu, Thuốc phải mượn chiếc xe máy cũ chở Lan đến bệnh viện. Đường đèo dốc, xe quá cũ thường xuyên hỏng hóc.

Nhiều lần xe chết máy giữa rừng nên khi đến viện đã quá ca chạy thận. Sau đó, Thuốc quyết định vay ngân hàng Chính sách xã hội ít tiền mua chiếc xe máy, phần còn lại lo thuốc thang cho vợ.

“Vay mấy năm rồi mà nợ chồng nợ. Mỗi tháng phải trả tiền lãi 220 ngàn đồng, có tháng không có tiền để trả”, Lan cho biết.

Cả căn nhà của vợ chồng Thuốc tài sản quý giá nhất là chiếc quạt bàn và nồi cơm điện đã cũ. Thuốc bảo, nếu định giá đồng nát, không biết có nổi trăm nghìn.

Con gái còn quá nhỏ, bản thân mắc bệnh nặng, nợ nần chồng chất khiến Lan luôn day dứt.

Thương Lan nhưng Thuốc đành bất lực. Thứ 2 và thứ 6 hàng tuần, Thuốc bỏ việc đưa vợ đi chạy thận. Những ngày còn lại, ai thuê gì Thuốc cũng làm kiếm tiền.

“Cực mấy em cũng làm nhưng tiền công chỉ có 100 – 120 nghìn đồng mỗi ngày. Đi làm 2 ngày mới đủ chi phí cho một lần đi chạy thận. Những lúc không có tiền phải đi xin bà con hàng xóm”, Thuốc nói như bất lực.

Cái nghèo đeo bám, bệnh tật dày vò, Lan không muốn là gánh nặng của Thuốc. Nhiều lần, Lan nghĩ sẽ “buông tay” để Thuốc có thời gian làm việc, chăm lo cho con. Mỗi lần như thế, Thuốc lại thì thầm, đừng buông tay nhau em nhé!

Căn nhà trống hoác, Lan bảo chỉ có chiếc quạt máy và nồi cơm điện là tài sản giá trị nhất.

Mỗi tuần 2 lần, Thuốc đưa vợ vượt quãng đường hơn 50 km đến bệnh viện Đa khoa tỉnh Quảng Ngãi chạy thận.

Giữa trưa, hành lang khoa Thận nhân tạo (BV Đa khoa Quảng Ngãi) vắng tanh. Khi hay tin, hôm nay Thuốc đưa vợ đến viện chạy thận, chúng tôi đã có mặt tại đây. Thuốc ngồi lặng lẽ đợi vợ đang chạy thận. Ở đây, ai cũng thương vợ chồng Thuốc. Người cho Thuốc ít trái cây, có người cho tiền ăn cơm trưa.

 

Có hôm, phải mua thêm thuốc cho Lan nên 2 vợ chồng chỉ gọi 1 đĩa cơm. Trong cái nghèo cùng cực nhưng với Thuốc, Lan là niềm hạnh phúc. Có Lan, có con gái, Thuốc mới cảm thấy cuộc sống này ý nghĩa.

Thuốc kể, nhiều lần thương chồng, thương con, Lan luôn nghĩ vì mình mà chồng con phải khổ. Lan luôn dằn vặt như vậy. Nhưng với Thuốc, Lan luôn là niềm hạnh phúc của hai bố con, Lan không phải gánh nặng. Nếu có thể em sẽ chia sẻ cả cuộc sống của mình với Lan. Chàng trai nói rồi quay mặt đi cố giấu sự yếu đuối trong người đàn ông.

Dẫu tương lai mờ mịt nhưng Đinh Thuốc quyết không để Lan “buông tay” mình và con gái.

Theo anh Nguyễn Thanh Tịnh – Điều dưỡng trưởng khoa Thận nhân tạo, bệnh nhân Đinh Thị Lan bị suy thận mạn nên phải chạy thận định kỳ. Theo lịch của bệnh viện, Đinh Thị Lan phải chạy thận 3 lần mỗi tuần. Tuy nhiên, do hoàn cảnh quá khó khăn nên bệnh nhân chỉ thực hiện 2 lần.

“Việc giảm số lần chạy thận ảnh hưởng rất lớn đến sức khỏe. Tuy nhiên hoàn cảnh của vợ chồng Đinh Thị Lan thật sự khó khăn nên bệnh nhân quyết định chỉ chạy thận 2 lần mỗi tuần.

Thời gian qua, Y, Bác sĩ của khoa cũng tìm cách giúp đỡ nhưng đây chỉ là giải pháp tạm thời. Về lâu dài, Lan cần sự chung tay hỗ trợ để yên tâm chạy thận đúng lịch. Trường hợp này nếu có đủ kinh phí có thể tính đến phương án ghép thận”, anh Tịnh cho biết.

Theo lịch, Lan phải chạy thận 3 lần mỗi tuần nhưng do nhà xa, thiếu tiền nên chỉ chạy 2 lần khiến sức khỏe giảm sút nhanh.

Nguồn: dantri

Rơм ʀớм ɴнìɴ ᴄảɴн вáᴄ тàι хế ɢιà ôм нộᴘ ᴄơм ᴄнυι ᴠộι ᴠàᴏ вụι ᴄâʏ ăɴ ᴄнᴏ ĸịᴘ ɢιờ đóɴ ĸнáᴄн

Mặc dù biết, đã là lao động thì nghề nào cũng có những nỗi nhọc nhằn, vất vả riêng. Song, những hình ảnh trên vẫn khiến người ta không khỏi xót xa, thương cảm.

Mới đây hình ảnh một chú xe ôm công nghệ ôm hộp cơm bụi vội vàng chui vào bụi cây giữa trưa nắng đã khiến nhiều người xúc động. Nhiều người không khỏi động lòng bởi tuổi chú đã cao mà vẫn phải chay xe giữa thời tiết của Sài Gòn.

Bức ảnh về bác tài xế già này được nhanh chóng lan truyền với tốc độ chóng mặt trên mạng xã hội, tuy đó chỉ là một bức hình chụp trên một con đường tấp nập người qua lại ở Sài Gòn. Nhưng hình ảnh bác tài xế già đang ăn hộp cơm trong một bụi cây vội vàng để kịp giờ đón khách, cộng thêm cái nắng nóng khó chịu nên ông quyết định dừng xe bên vệ đường, chọn một bụi cây trông mát mẻ để ăn vội bữa trưa của mình.

Gương mặt đã ở tuổi xế chiều, ở cái tuổi mà người ta được quyền nghỉ hưu.Vui chơi tuổi già, con cháu chăm sóc chứ chẳng phải ngày ngày bán mặt cho đất, bán lưng cho trời như thế này.

Mặc dù biết, đã là lao động thì nghề nào cũng có những nỗi nhọc nhằn, vất vả riêng. Song, những hình ảnh trên vẫn khiến người ta không khỏi xót xa, thương cảm.

Nhiều bình luận đồng cảm cũng như thương cho hoàn cảnh của bác

“Đi xe ôm hay mua vé số nếu gặp những cô chú lớn tuổi mình hay biếu lại một chút tiền dư. Ví dụ tờ vé số 10 ngàn mình có thể mua 15 ngàn hoặc có khi 20 ngàn cũng được. Không phải mình dư tiền, không phải mình giàu có gì mà những cái đó mình thanh niên sức còn nhiều mình làm ra được. Mình chỉ mong mỗi người như thế sẽ giúp được cô chú phần nào.”

“Cuộc sống vất vả, mong chú giữ gìn sức khỏe

Đi Gojek gặp mấy chú tài xế lớn tuổi, xe cũ. Các chú đều nói con ơi xe chú cũ, chú chạy chậm… Con ơi, chú lớn tuổi tay lái hơi run, chú chạy chậm. Con đừng đánh giá chú một sao nha con…

Nghe mà thương.

Dù mình chẳng giàu có gì nhưng mỗi lần đi như vậy đều cho thêm các chú 10-20 ngàn…

 Nguồn: tamsucuocsong

Bỏ ǫᴜᴀ мọɪ đàм ᴛɪếᴜ, ɴɢườɪ ᴘʜụ ɴữ ɴʜậɴ ᴄụ ɓà 𝟾𝟶ᴛ ᴠề ρʜụɴɢ ᴅưỡɴɢ: ᴀɪ ᴄũɴɢ ɴóɪ ᴛôɪ ʟàм ᴠậʏ để ʜốᴛ ᴠàɴɢ

Cụ bà 80 tuổi hàng xóm bị мù ℓòa, già yếu sống một mình không có người thân chăm sóc nên bà Lê Thị Mộng Thu nhận làm mẹ đưa về nuôi dưỡng.

Cuộc sống gia đình bà Thu không mấy khá giả nhưng hai vợ chồng tự nguyện chăm sóc cụ Mịch đến cuối đời.

Về thôn Tân Quý, xã Tam Vinh (huyện Phú Ninh, Quảng Nam) gặp người dân địa phương hỏi nhà bà Lê Thị Mông Thu (53 tuổi) ai cũng biết. Theo lời chỉ dẫn, chúng tôi chạy theo con đường bê tông tìm đến nhà bà Thu nằm giữa thôn, phía trước hiện ra một căn nhà cấp bốn cũ kỹ. Sau lời chào hỏi, chủ nhà mời khách vào uống nước.


Bà Thu nói rằng, mình mới kết thúc công việc đồng áng nên xin lỗi khách chờ đợi để làm việc riêng. Người phụ nữ có dáng người gầy ốm, làn da bánh mật rửa tay chân đi đến giường, nơi cụ Nguyễn Thị Mịch (81 tuổi) bị мù ℓòa đang nằm.

“Do mẹ tôi lớn tuổi và sức khỏe yếu, không còn minh mẫn nên chẳng làm được việc gì. Mấy hôm nay, chúng tôi đang vào vụ gieo sạ nên ra đồng từ sớm để mẹ ở nhà một mình, giờ đến trưa rồi nên phải nhanh chóng đưa đi vệ sinh”, bà Thu giải thích.

Làm xong việc, bà Thu xuống nhà bếp chuẩn bị cơm trưa cho gia đình, trong lúc đợi chồng và ba người con về ăn bữa trưa, bà Thu tranh thủ xới một bát cơm, có thức ăn là thịt lợn, canh bí xanh mang lên giường ngồi cạnh đút cho cụ Mịch ăn.

Từng thìa cơm xúc lên, bà Thu miệng nói những lời dỗ dành giống như đứa trẻ để cụ Mịch ăn. “Mẹ ăn xong con dẫn đi chơi”, “Mẹ ăn đi mai con mua áo quần mới cho”… thì cụ Mịch nhai nuốt. Những thìa cơm tiếp theo bà Thu phải nói lời ngon ngọt để bà cụ ăn hết bát cơm.

Bữa ăn cho mẹ, bà Thu mất 20 phút rồi kể, cụ Mịch không phải là người thân của mình, mà là hàng xóm. Theo bà Thu, cụ có hoàn cảnh hết sức T.Tâm từ lúc còn nhỏ. Gia cảnh cụ Mịch có hai anh em nhưng mồ côi cha mẹ. Lúc cụ lên ba tuổi bị мù ℓòa nên người anh trai tên Nguyễn Khoái không lấy vợ để chăm sóc em gái mình. Cuộc sống luôn khó khăn nhưng cụ Mịch được người anh chăm sóc nuôi dưỡng, nhiều lúc thiếu thốn người dân trong làng chung tay đóng góp phụ giúp.

Tuy nhiên, năm 2014, ông Khoái ở 85 tuổi bị bệnh qua đời để lại một mình cụ Mịch trong căn nhà trống vắng. Thiếu bàn tay chăm sóc của người thân, cụ Mịch bị мù ℓòa nên cuộc sống qua ngày được những người hàng xóm thay nhau nấu cơm mang đến, tắm giặt, vệ sinh…, trong đó có bà Thu.

Nhiều hôm hàng xóm, cũng như bà Thu bận việc mùa mang đi về muộn, cơm nước không được đúng giờ. Đặc biệt, ngày mưa bão, giá rét việc đưa đồ ăn cho cụ gặp nhiều khó khăn trong lúc đi lại.

Bà Lê Thị Mộng Thu cho cụ Mịch ăn. Ảnh: Lộc Hà.

Sau một thời gian chia nhau chăm sóc, bà Thu cảm thấy sự bất tiện, phần nữa cụ Mịch lớn tuổi, мù ℓòa sống một mình lỡ có việc gì xảy ra không ai hay biết. Cuối năm 2014, bà Thu bàn với chồng và các con đưa cụ về nhà ở cùng để tiện nuôi dưỡng và được mọi người trong gia đình ủng hộ.

Căn nhà bà Thu tuy chật chội nhưng dành một phòng nhỏ phía cuối ngôi nhà đặt một cái giường cho cụ Mịch nằm. Nơi đây không rộng rãi nhưng mỗi ngày cụ Mịch được sống cùng một gia đình hàng xóm và nhận sự chăm sóc từ người dưng để bớt đi phần cô quạnh.

Ông Nguyễn Công Dũng (53 tuổi) chồng bà Thu làm thuê ở trang trại chăn nuôi để kiếm tiền nuôi ba đứa con ăn học; còn bà Thu ở nhà quần quật với vài sào ruộng, nuôi mấy con lợn. Gia cảnh bà Thu không mấy khấm khá nên khi biết tin đưa cụ Mịch về nuôi dưỡng, nhiều người thân thích ra sức ngăn cản, bảo đón cụ về là rước cái khổ cả đời. Có người còn nói là chắc vì tiền, vì đất đai của cụ Mịch mà bà Thu làm vậy để hưởng gia tài sau khi cụ qua đời.

“Họ nói thế nào tôi cũng mặc kệ. Tôi nghĩ mình đã có nợ kiếp trước với cụ, xem như kiếp này phải trả”, bà Thu nói và kể tuổi thơ của mình không gặp được may mắn.

Lúc 6 tuổi, bà Thu đã mồ côi mẹ, sống chung với mẹ kế. Khi đưa cụ Mịch về ở cùng, chăm sóc bà Thu chấp nhận vất vả. Bởi nuôi dưỡng người già đã khổ nhưng cụ Mịch bị мù ℓòa, sau này già yếu nằm li.ệt giường còn khổ hơn.

Bà Thu tâm sự: “Tôi xem cụ là mẹ của mình, mà con cái thì có bổn phận nuôi dưỡng mẹ khi về già. Được chăm sóc mẹ, với tôi là hạnh phúc. Biết cuộc sống khi đón cụ về nhà sẽ thêm phần khó khăn nhưng đổi lại tăng cường lao động, nuôi thêm con lợn, còn gà bán có thu nhập thì bù lại được”.

Đều đặn hơn 5 năm qua, mỗi ngày bà Thu thức dậy từ sớm nấu cơm, cháo cho cụ ăn, công việc thì làm quanh quẩn gần nhà không được đi xa để trông nom. Riêng việc cho ăn uống, tắm giặt cho cụ đã mất gần một buổi nhưng bà Thu chấp nhận.

“Khoảng một năm nay, cụ Mịch không còn minh mẫn, tính khí bắt đầu thay đổi, ăn rồi nói chưa ăn. Nhiều lúc cụ quậ.y ρh.á, ċнửi мắпg vì вệṅҺ tuổi già. Đôi lúc tôi phải năn nỉ, nhiều khi dọa trả cụ về nhà, thế là cụ mới ngoan, nghe lời”, bà Thu chia sẻ và bày tỏ tính khí người già, cụ có mắng mình cũng phải chịu thôi, còn đưa qua nhà thì ai nuôi, ai lo cho cụ.

Những lúc rảnh rỗi, bà Thu dẫn cụ Mịch đi chơi quanh làng xóm. Ảnh: Lộc Hà.

Bà Thu bày tỏ, chuyện sướng khổ bà chấp nhận được, nhưng những điều tiếng phát sinh từ việc chăm sóc cụ Mịch thì đôi lúc cũng khiến bà phiền lòng. “Cũng có nói ra nói vào là chắc vì tiền, vì đất đai gì của cụ Mịch mà tôi mới làm vậy. Nghĩ cũng buồn nhưng tôi mặc kệ. Tôi cố gắng chăm sóc và cầu mong cụ khỏe mạnh để sống với gia đình mình”, bà Thu chia sẻ.

Ông Dũng, chồng bà Thu cho rằng, khổ thì đã khổ rồi, cụ Mịch về sống chung gia đình ăn thì cụ ăn nấy. “Đưa cụ về nuôi coi như làm phước cho con mình sau này. Tôi mong vợ chồng mình luôn mạnh khỏe để phụng dưỡng cụ Mịch đến cuối cuộc đời”, ông Dũng nói.

Bà Lê Thị Loan, sống cạnh nhà bà Thu cho hay, không có mấy người như chị Thu đưa người dưng về nuôi. Nhiều gia đình con cái xảy ra việc đùn đẩy nuôi dưỡng bố mẹ khi về già nhưng bà Thu làm điều ngược lại. Mà cụ Mịch không phải người thân nhưng chị Thu vẫn yêu thương chăm sóc như mẹ của mình.

“Gia cảnh cụ Mịch không có gì để mà thừa kế, không biết người khác nghĩ gì, còn tôi thấy bà Thu là người tốt, có tấm lòng rộng mở nên rất khâm phục”, bà Loan nói.

Với việc làm đầy tình người của mình, bà Lê Thị Mộng Thu là 1 trong 16 cá nhân có thành tích tiêu biểu trong việc học tập và làm theo Tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh được Chủ tịch UBND huyện Phú Ninh trao giấy khen năm 2019. Nhiều năm liền bà được Hội Liên hiệp phụ nữ huyện khen tặng danh hiệu phụ nữ xuất sắc cấp huyện.

Nguồn: Nông Nghiệp