Ca ѕinh 5 duy nhất ở VN, giờ cả 6 mẹ con ᴅươɴɢ ᴛíɴʜ ɴᴄᴏᴠ, bà nội cùng ɴʜɪễᴍ nhưng không ǫᴜᴀ ᴋʜỏɪ

0
271

Ở đây chắc ai cũng còn nhớ bà mẹ sinh 5 duy nhất ở Việt Nam 8 năm trước đúng không? Được mẹ và bà nội chăm sóc, giờ các bé đều lớn phổng, khỏe mạnh. Thế nhưng điều buồn nhất hiện giờ là cả 5 bé cùng mẹ đều đang dương tính với nCoV, bà nội thì nhiễm vi rút không may đã ra đi mãi mãi rồi.

Thông tin được báo chí đăng tải khiến bao giờ xót xa chạnh lòng, đại ᴅịᴄʜ sao ᴛàɴ ɴʜẫɴ đến thế

Cả nhà người mẹ sinh 5 duy ở Việt Nam dương tính, mẹ chồng đã qua đời

Đó là hoàn cảnh của chị Lê Huỳnh Anh Thư – bà mẹ sinh 5 con, kỷ lục của Việt Nam. Hiện tại, gia đình chị Thư sống ở Trần Bình Trọng, phường 4, quận 5, TP. HCM. Từ khi giãn cách, chị luôn đóng cửa cho bé ở nhà vì nhà đông con nên nếu không cẩn thận mà nhiễm sẽ rất khổ.

hình ảnh

Tụi nhỏ rất quấn bà bà nội. Ảnh: Người lao động

Thế nhưng, chị cẩn thận mấy cũng chẳng đề phòng hết được. Mẹ chồng chị trong 1 lần tiếp xúc với hàng xóm vài phút để hỏi thăm người ốm thì bị ho, mệt mỏi. Sau đó, người nói chuyện với bà được xác định là F0. Khi ấy, chị Thư đã có linh tính chẳng lành.

Ngày 30/7, chị Thư và mẹ lên phường lấy mẫu test nhanh. Về nhà, chị chỉ vừa thay đồ, tắm giặt khử khuẩn rồi mới gặp con xong chị đã nhận được thông báo rằng 2 mẹ con dương tính, lên phường làm xét nghiệm PCR. Chị và mẹ chồng ‘tất tả’ lên phường lấy mẫu, kết quả PCR khẳng định dương tính.

Nhận tin, chị chới với, lo lắng và hụt hẫng vô cùng. Chưa bao giờ chị nghĩ rằng mình cẩn thận thế rồi mà ‘cô vy’ vẫn lọt vào nhà mình được. Chị xin y tế phường cho cả nhà nhập viện vì mẹ chồng chị nhiều tuổi rồi, bà cũng bị ho sốt từ 4, 5 ngày trước nên khác mệt.

5 bé nhà chị cũng có triệu chứng ho, sốt như cảm cúm thông thường thôi nhưng vì lo lắng chị cũng xin lấy mẫu. Kết quả, cả 5 bé đều dương tính. Cả nhà chị sau đó được đưa đi cách ly ở Quận 2 và được phân về 1 phòng, đó là chung cư mới chưa có người ở.

Đi cách ly với 5 đứa trẻ và mẹ già khiến chị Thư buộc mình phải khỏe, không dám mệt. Chăm mẹ rồi lại chăm con khiến chị cũng là bệnh nhân nhưng chẳng có thời gian mà nghỉ ngơi. Trong 5 bé thì có 1 bé bị nặng nhất cứ sốt ho liên tục, còn 4 bé còn 4 bé còn lại may mắn chỉ sốt nhẹ. Quay cuồng với người ốm dù người mệt rã, mất khứu giác. Nhưng chị tự nhủ mình phải cố gắng.

hình ảnh

5 bé bình thường được bà nội chăm sóc. Ảnh: Người lao động

Mẹ chồng chị tình hình cứ ngày một xấu đi. Bà mệt mỏi rồi tụt oxy máu, phải đưa xuống tầng cấp cứu. ‘Trước đó, mẹ tôi vẫn than mệt. Bà bảo tôi cứ cho bọn trẻ đi tắm. Tôi bảo để con làm đồ ăn cho mẹ nhưng chỉ chốc lát sau bà đã khó thở’, chị Thư kể.

Dù được đưa xuống cấp cứu nhưng tới ngày 5/8, bà cuối cùng chẳng trụ được nữa, rời xa con dâu và cháu nhỏ mãi mãi. ‘Tôi chỉ biết khóc thương mẹ vì không nghĩ mẹ lại ra đi nhanh như vậy. Bình thường bà vẫn tập thể dục, ăn uống khoa học. Dù đã hơn 70 nhưng bà vẫn khỏe mạnh. Vậy mà ‘cô vy’ ập tới khiến bà mãi mãi rời đi nhân thế’, chị nức nở.

Chứng kiến cảnh người thân ra đi như thế, dù có là người mạnh mẽ tới mấy cũng khó mà trụ được. Nhưng chị buộc mình phải tỉnh táo, phải cố gắng. Bởi vì, chị còn 5 đứa trẻ đang chờ.

Bà nội mất rồi nhưng chị Thư không dám cho các con biết. Vì bình thường bọn trẻ rất gần gũi bà nội. Bà cũng là người chăm 5 bé từ khi còn trong bụng mẹ. Chị sợ khi biết tin sẽ ảnh hưởng tới quá trình điều trị. Chỉ là, chị chẳng thể ngăn nổi sự buồn bã, chẳng thể ngăn nổi những giọt nước mắt.

hình ảnh

5 đứa trẻ ở khu cách ly với mẹ. Ảnh: Infornet

Thấy mẹ khóc, các bé cứ quấn lấy rồi hỏi ‘mẹ làm sao thế’, rồi lại hỏi tình hình bà nội dưới phòng cấp cứu như thế nào. Ngày nào cũng nghe con ríu rít hỏi bà nội, tim chị như thắt lại.

Đau đớn vì mất mát nhưng chị phải cố giấu nước mắt vào tim để cùng các con vượt qua cuộc chiến gian nan này. Mất đi 1 người thân đã là quá sức chịu đựng của chị, không thể để xảy ra thêm bất cứ sự mất mát nào nữa. Thế nhưng cơn mệt mỏi, mất khứu giác, vị giác ập tới khiến cả bản thân chị lẫn 5 đứa trẻ uể oải, chẳng muốn ăn.

Khi ấy, chị vẫn cố động viên các con vì phải ăn thì mới có đủ dinh dưỡng mà vượt qua. Một mình vượt qua cửa ải nCoV đã mệt, đằng này chị còn phải chăm thêm 5 đứa trẻ. Sự vất vả ấy thực sự rất khó nói thành lời. Hành lý chị mang theo khi đi cách ly chỉ toàn quần áo với sữa của tụi trẻ.

hình ảnh

Mẹ con chị Thư được rất nhiều người biết đến vì là ca sinh 5 duy nhất tại Việt Nam, ảnh internet

Ngày 11/8, chị Thư nhận được thông báo ra viện của mình và 4 con, còn 1 bé vẫn dương tính nên phải ở lại tiếp tục điều trị. Vì thế, chị đành xin ở lại chăm con tới khi bé âm tính thì 6 mẹ con mới về. Ngày 14/8, em bé cuối cùng của nhà chị cũng đã âm tính.

6 mẹ con mừng mừng tủi tủi xếp đồ đạc ra về. Chỉ là lần trở về này chẳng còn trọn vẹn nữa vì đã vắng bóng bà nội.

‘Mẹ ơi mẹ, nội đâu rồi, sao nội không về với mẹ con mình, đi 7 người thì phải về 7 người mới vui’, nghe con hỏi nước mắt chị lăn dài trên má. Nhưng chị cũng không dám nói cho con biết đành nói dối là bà nội đã về trước rồi, giờ 6 mẹ con về với bà nội.

5 đứa trẻ ngoan ngoãn theo mẹ về nhà với mong ước sẽ được gặp người bà chúng hằng mong nhớ. Thế mà khi trở về, thứ chúng gặp chẳng phải là hình ảnh bà nội dang tay yêu thương âu yếm mà là di ảnh của bà. Cả 5 bé òa lên khóc nức nở, trách mẹ đã nói dối. ‘Tôi phải nén lòng giải thích vì sao mẹ nói dối để chúng hiểu mà nén lại nối đau’, chị Thư kể.

Chồng chị Thư vốn là lái xe taxi. Trước khi gia đình nhiễm bệnh, anh ở căn hộ do công ty chồng tặng gia đình nên may mắn không nhiễm bệnh. Khi bà nôi mất, anh ở ngoài thu xếp hậu sự cho mẹ.

hình ảnh

Bình thường, mẹ chồng chị vẫn giúp đỡ chị chăm sóc 5 đứa trẻ. Giờ này bà đi rồi khiến chị Thư 1 mình xoay vần với 5 đứa, chị cũng chẳng biết làm sao.

nCoV đi qua nhà chị lấy đi của gia đình chị người thân yêu nhất. Đó là cú sốc lớn với những đứa trẻ, chẳng biết rồi khi nào chúng mới có thể vượt qua sự mất mát to lớn này.

Trước đây, khi ‘cô vy’ chưa ‘càn quét’ qua nhà, chị Thư vẫn còn nghĩ rằng nó chỉ là cảm cúm thôi. Giờ này, khi đã phải nhận hậu quả nặng nề nhất, tàn khốc nhất, chị chỉ mong rằng mọi người đừng chủ quan. Bởi vì, bất kì sự chủ quan nào bây giờ cũng sẽ phải trả giá bằng tiền bạc, sức khỏe và cả tính mệnh của người thân.

Sự mất mát ấy vô cùng to lớn, nó càng thêm khoét sâu vào nỗi đau của những người dân Sài thành. Sau này, kể cả khi thành phố trở lại nhộn nhịp, thì khi nhắc lại khoảng thời gian này, có lẽ ai cũng sẽ đau đáu một nỗi niềm vì sự bi thương khôn tả. Tôi, bạn và chúng ta giờ này có thể làm là tuân thủ nguyên tắc phòng dịch thật tốt, để những bài báo đầy rẫy sự thương tâm thế này sẽ không còn nữa. 4 tháng làn sóng dịch thứ 4 ‘tràn’ tới, chúng ta đã mất quá nhiều rồi.

Nguồn: Tổng hợp

Theo webtretho

Nguồn: https://www.webtretho.com/f/benh-thuong-gap/ca-sinh-5-duy-nhat-o-vn-gio-ca-6-me-con-duong-tinh-ncov-ba-noi-cung-nhiem-nhung-khong-qua-khoi

Gia đình 4 f0 đi ᴄáᴄʜ ʟʏ, chỉ 1 người về: những nỗi đᴀᴜ khôпg ɫhể nói thành lời

Trên chuyến đưa các f0 đã bình phục từ khu cách ly trở về nhà tại quận Tân Bình, mọi người không ngớt lời động viện một cô gái ôm túi xách với khuôn mặt buồn rười rượi, ‘Con ơi đừng buồn quá nha, con bình phục là được rồi, mọi chuyện rồi sẽ qua nha con’, ‘ Con về giữ gìn sức khỏe và luôn vững vàng con nhé’. Đến đầu hẻm nhà mình, cô gái bước xuống xe, cúi đầu chào mọi người rồi mang túi xách bước chậm chậm về hướng nhà mình. Nỗi đau khi mất đi những người thân dường như khiến cô không thể cất thành lời, chất chứa trong lòng mà không thể chia sẻ được.

Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, đưa những f0 bình phục khác về nhà. Lúc này một chú lớn tuổi, dường như ở cùng dãy trong khu cách ly với cô gái chia sẻ: ‘Tội lắm, gia đình 4 người vào khu cách ly mà chỉ còn có cô ấy bình phục, những thành viên khác không thể qua khỏi’. Mọi người trên xe nghe tin đều ngậm ngùi xúc động và cảm thấy may mắn khi mình đã bình phục, được trở về nhà.

Cũng trên chuyến xe ấy, những cô, chú lớn tuổi, đã trải qua những triệu chứng nặng, từng phải thở oxy không ngớt lời chúc sức khỏe và mau bình phục đến những f0 trẻ tuổi xuống xe về nhà. Nghe những lời động viên từ các cô chú, những người trẻ dường như được tiếp thêm động lực để giữ gìn sức khỏe thật tốt, sớm hồi phục trong thời gian cách ly tại nhà.

hình ảnh

Các f0 nhận cơm tại khu cách ly 

Thời gian ở tại khu cách ly dành cho f0, tôi chứng kiến những hậu quả khôn lường do nCoV gây ra mà không khỏi xót xa. Có chú lớn tuổi hay ngồi một mình thẫn thờ dưới gốc cây trong khu cách ly, hai vợ chồng chú cùng đi điều trị, không may vợ chú lại không qua khỏi sau một ngày điều trị. Trước đó cả hai vợ chồng đã cùng nhau tất bật dọn dẹp ở khu nhà trọ để đi xét nghiệm trở về quê, rồi cả hai không may nhiễm nCoV và giờ chỉ còn một mình chú. Chú chia sẻ sẽ làm thủ tục để được trở về quê sau khi hồi phục để đoàn tụ với con cháu và lo hương khói cho vợ.

Trong nhóm chung của cả khu cách ly, hàng ngày vẫn có những tin nhắn đọc mà không khỏi đau lòng, ‘Bà em vừa qua đời, em xin được test để trở về chăm sóc người thân đang cách ly tại nhà’, ‘Mẹ em đã không qua khỏi, em vô cùng cảm ơn các y bác sĩ đã tận tình hỗ trợ gia đình trong trong thời gian qua’, ‘Tôi đang chăm bố cấp cứu tại khu cách ly, nay tôi quá đuối sức, có thể xin cho vợ đang cách ly ở khu khác qua đây phụ tôi chăm bố được không’… Trước những tin nhắn đầy xót xa này, mọi người chỉ biết gửi tin nhắn động viên, an ủi và tự nhủ bản thân phải điều trị thật tốt để mau chóng hồi phục.

hình ảnh

Một số người nằm phơi nắng, nghỉ ngơi tại sân của khu cách ly

Với những f0 được bố trí ở tại các dãy trên lầu của khu cách ly, điều mọi người thường làm là bắt ghế ngồi trước hành lang nhìn ra khoảng sân đầy cây xanh để hít thở không khí trong lành và phơi nắng cho ấm người. Thế nhưng, đôi lúc mọi người lại nhìn thấy những cảnh không muốn thấy tại khu cấp cứu dành cho những bệnh nhân chuyển nặng ở tầng trệt. Mỗi khi có tiếng bánh xe của giường đẩy vang vọng ở hành lang, những người mặc đồ bảo hộ màu xanh, màu trắng tập trung ở một phòng nào đó, trải khăn trắng lên giường đẩy thì mọi người biết là vừa có một bệnh nhân chuyển nặng không qua khỏi, dấy lên trong một nỗi xót xa trước sự tàn khốc của nCoV.

hình ảnh

Các f0 nằm ở hành lang phủ áo mưa bên trên để tránh bị ướt 

Cảm thấy xót xa cho những bệnh nhân chuyển nặng tại dãy cấp cứu tầng trệt của khu cách ly, phần lớn là người cao tuổi, chuyển nặng phải thở oxy mà các phòng đều đông bệnh nhân, một số ca f0 phải nằm ở hành lang bên ngoài phòng với bình oxy bên cạnh. Mỗi khi trời chuyển mưa, nước tạt vào hành lang, các f0 phải dựng ghế bố lên che mưa hoặc lấy áo mưa phủ lên trên để tránh bị nước mưa làm nhiễm lạnh.

Những lúc này, lực lượng y bác sĩ, tình nguyện viên và cả những f0 khỏe mạnh lại đến sắp xếp giường bệnh tại các phòng để có thể đưa bệnh nhân đang nằm ngoài hành lang vào bên trong, tránh bị mưa làm cảm lạnh. Có những bệnh nhân đang thở oxy có thể tạm tháo oxy để dìu vào bên trong, nhưng những bệnh nhân đang truyền nước thì không thể di chuyển, mọi người phải khiên cả giường và người bệnh vào bên trong. Vừa hỗ trợ những bệnh nhân chuyển nặng, mọi người vừa nghĩ mong sao cho tất cả mọi người đều có thể bình phục và sớm trở về với gia đình.

hình ảnh

Ảnh giữa: Khu vực tiếp nhận của khu cách ly sáng đèn suốt đêm để tiếp nhận bệnh nhân mới và hỗ trợ kịp thời bệnh nhân chuyển nặng

Những ngày điều trị nCoV tại khu cách ly, tôi cảm thấy sức khỏe của bản thân thật quý giá, khi trải qua những triệu chứng do nCoV gây ra, mới cảm thấy những lúc bản thân được khỏe mạnh thật đáng quý biết bao. Trước những lời động viên, khích lệ của người thân, bạn bè và đồng nghiệp, tôi cảm thấy cay cay nơi khóe mắt và tự nhủ phải điều trị thật tốt để sớm trở về nhà, có thể gặp người thân, bạn bè và đồng nghiệp khi tình hình nCoV ổn định.

Theo webtretho

Nguồn: https://www.webtretho.com/f/cung-wtt-day-lui-covid19/gia-dinh-4-f0-di-cach-ly-chi-1-nguoi-ve-nhung-noi-dau-khong-the-noi-thanh-loi