Cả gia đình dắt nhau lội bộ 3 ngày đêm về quê rồi ᴋɪệᴛ sứᴄ: khôпg còn ᴛɪềɴ đóng trọ nên ʙị đᴜổɪ

0
167

Lại là một hành trình hồi hương đầy vất vả của những người con xa quê các mẹ ạ. Em vừa đọc một câu chuyện về một gia đình 4 người dắt nhau đi bộ đã 3 ngày đêm để về quê thì bị ᴋɪệᴛ sứᴄ giữa đường, thật không khỏi xót xa. Đôi vợ chồng thất nghiệp, lại còn bị chủ trọ đuổi nên đành đánh liều dắt 2 con gái nhỏ mới 9 và 15 tuổi đi bộ từ Đồng Nai về Tây Ninh. Rất may khi đến TP Biên Hòa, họ đã được chính quyền địa phương giúp đỡ.

Hành trình của gia đình nhỏ kéo dài đã 3 ngày đêm liên tục. Sau nhiều ngày lội bộ tìm đường về quê ở Tây Ninh, vào buổi tối muộn ngày 27/9, gia đình nghèo khó dắt díu nhau đi bộ đã kiệt sức, chân chùn gối mỏi, đành phải dừng chân ở trung tâm TP Biên Hòa. Tại đây, chính quyền TP Biên Hòa đã tìm cách hỗ trợ họ.

hình ảnhChủ tịch UBND TP Biên Hòa ra hiện trường hỏi thăm hoàn cảnh gia đình tìm đường về quê và bố trí chỗ ở tạm thời – Ảnh: TTO

Ngồi bệt trong đêm ở cầu Hóa An (TP Biên Hòa) cùng với vài thùng mì và nước uống, anh Nguyễn Văn Dũng nhìn vợ và 2 đứa con gái nhỏ rồi chia sẻ: “Cả gia đình dẫn 2 con nhỏ từ Tây Ninh đến thị trấn Dầu Giây, huyện Thống Nhất (Đồng Nai) để phụ hồ. Nhưng dịch bệnh kéo dài, không còn tiền đóng nhà trọ, thiếu ăn nên đành phải tìm cách quay trở về quê“.

Anh Dũng cho hay, từ nhà trọ, anh cùng với một người cháu và một người bạn quyết định lội bộ, tìm cách qua các trạm kiểm soát nCoV để về quê. Cách đây mấy ngày, cả nhóm đã dùng một chiếc xe đạp làm phương tiện chở mì, nước và vật dụng cá nhân mang theo. “Hôm nay, khi đến chốt khu vực địa bàn phường Hóa An, TP Biên Hòa để tìm cách qua tỉnh Bình Dương rồi về tỉnh Tây Ninh thì bị chặn lại, bắt quay trở về. Mệt quá, chúng tôi lên cầu Hóa An nằm chờ qua đêm” – anh Dũng nén một tiếng thở dài mệt mỏi sau hành trình quá vất vả.
hình ảnhChiếc xe đạp chở mì gói, nước uống cho nhóm lội bộ 3 ngày đêm – Ảnh: TTO

Sau khi tiếp nhận thông tin phản ánh về trường hợp đang tìm đường về quê không có chỗ ở, ông Nguyễn Hữu Nguyên – Chủ tịch UBND TP Biên Hòa – đã ra hiện trường, thăm hỏi về chuyến lội bộ của gia đình anh Dũng.

Nói về lý do cả gia đình có mặt trên cầu Hóa An, anh Dũng cho biết: “Tôi ở trọ tại thị trấn Dầu Giây, huyện Thống Nhất được 3 tháng nay. Khi dịch bệnh bùng phát thì thất nghiệp, không có tiền trả phòng thuê trọ nên chủ nhà đuổi ra khỏi nhà. Vì vậy chúng tôi kéo nhau đi bộ 3 ngày đêm rồi“.

Theo anh Dũng, anh cùng vợ và hai đứa con gái đi bộ cùng đứa cháu trai và người bạn được hai ngày, hai đêm từ huyện Thống Nhất qua huyện Trảng Bom. Đêm qua là đêm thứ 3 thì bị trạm kiểm soát nCoV ở khu vực xã Hố Nai 3, huyện Trảng Bom phát hiện, giữ lại test nhanh cho kết quả âm tính và bố trí chỗ ở rồi cho đi tiếp.

hình ảnh
hình ảnhCả gia đình được TP Biên Hòa đưa lên xe về chỗ ở tạm thời – Ảnh: TTO

Hôm nay, đến khu vực TP Biên Hòa này thì gặp nhiều chốt không thể đi được nữa, nên chúng tôi ra cây cầu này nằm ngủ rồi tính đường đi tiếp. Giờ chúng tôi chỉ mong được về quê“, anh Dũng nghẹn ngào cho hay.

Chị Trương Thị Mai (vợ anh Dũng) tâm sự về hoàn cảnh của gia đình nhỏ: “Quê nhà ở huyện Tân Châu, Tây Ninh. Khổ quá nên vợ chồng dẫn theo hai con gái 15 tuổi và 9 tuổi đến Đồng Nai làm ăn, nên cả hai cháu đều không được đi học. Giờ dịch bệnh, không còn cách nào khác là trở về quê để mong có gì ăn đó…“.

Tại cây cầu nơi cả gia đình đang gặp khó khăn, ông Nguyễn Hữu Nguyên đã gửi quà và đồ ăn nhẹ cho nhóm người lội bộ này và ôn tồn giải thích về tình hình dịch bệnh đang phức tạp. Đồng thời, ông Nguyên cũng bố trí xe để hỗ trợ cho gia đình trên về nơi an toàn. Ông Nguyên cho biết: “Trước mắt, địa phương tạm lo chỗ ăn chỗ ở cho các trường hợp khó khăn này và làm thủ tục xét nghiệm nCoV. Sau đó sẽ tổ chức xác minh, liên lạc với địa phương mà họ có nguyện vọng trở về sao cho phù hợp trong tình hình dịch bệnh hiện nay“.

hình ảnh

Dịch bệnh diễn biến phức tạp kéo dài đã khiến cho sức chịu đựng của nhiều người, thậm chí là cả gia đình chạm đến giới hạn. Dịch bệnh ập đến lấy đi việc làm của họ, cuốn đi cả những đồng tiền tích trữ cuối cùng trong túi, khiến họ không còn cách nào bám trụ lại nơi đang sinh sống để làm việc được nữa. Một gia đình mà vợ chồng thất nghiệp, 2 người con không được đến trường lớp, không có tiền đóng trọ thì thật quá xót xa. Mong sao tình hình nCoV sớm được kiểm soát, cuộc sống người dân đỡ khó khăn các mẹ ạ.

Nguồn: TTO

Theo webtretho

Nguồn: https://www.webtretho.com/f/cung-wtt-day-lui-covid19/ca-gia-dinh-dat-nhau-loi-bo-3-ngay-dem-ve-que-roi-kiet-suc-khong-con-tien-dong-tro-nen-bi-duoi

ɴɢʜèᴏ ᴋʜó đến mức cɦỉ có 1 cάι ghế, em ngồi học anh ρнảι đứng nhìn: ‘Căn nhà ᴛồɪ ᴛàɴ chẳng có gì đáng giá’

Mùa dịch Covid, biết bao người than thở về hoàn cảnh khó khăn, biết bao mảnh đời rơi vào túng quẫn. Nhưng chúng ta có thực sự bi đát không, có tận cùng của nghèo khổ không?

Nghèo đến mức chỉ còn 1 cái ghế, em ngồi học là anh phải đứng nhìn: Nhịn ăn để nuôi nhau Anh em Nguyễn Quốc Lên trong căn nhà nhỏ (Ảnh: Tuổi Trẻ)

Nếu câu trả lời là không, nếu bản thân còn chỗ dựa thì hãy cảm thấy may mắn và biết ơn cuộc đời, bởi câu chuyện sau đây sẽ khiến bạn phải trăn trở và suy ngẫm.

Nhìn căn nhà đơn sơ cũ nát, ai cũng biết chủ nhân của nó hẳn rất nghèo, nhưng bi kịch hơn cả nghèo – chính là nỗi đau mất mát! Và trường hợp Nguyễn Quốc Lên (học sinh lớp 12C1 Trường THPT Nguyễn Trường Tộ, huyện Đức Cơ, tỉnh Gia Lai) đã  rơi vào thảm cảnh như thế.

Ngày Lên học lớp 6, em trai tròn 6 tuổi, mẹ đột ngột ra đi, để lại 3 cha con bơ vơ. Em cùng cha nén nỗi đau chăm lo cho đứa em nhỏ. Tưởng nỗi đau như thế đã là quá lớn với cậu trò nhỏ thì đến tháng 10-2019, 5 năm sau ngày mẹ mất, cha lại ra đi do tai nạn giao thông.

Cuộc sống từ đó thiếu hơi ấm cha mẹ, chỉ còn hai anh em nương tựa vào nhau. Phải tự lao động để tồn tại thật khó khăn với hai anh em, nhất là khi Lên còn bận rộn chuẩn bị cho kỳ thi THPT.

Ông bà nội và các bác ở gần nhưng đều có hoàn cảnh khó khăn, nhất là ông bà em phải thường xuyên đi bệnh viện chữa bệnh.

Cuộc sống vẫn chủ yếu do hai anh em tự xoay xở. Buổi sáng đi học, buổi chiều hai anh em lại vào rẫy làm việc đến tối mịt mới về, lại tự nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa rồi động viên nhau học hành.

Bữa cơm của hai anh em đạm bạc với cơm trắng, đĩa rau luộc kiếm ngoài nương và chén nước mắm. Bữa sáng thường phải nhịn đói đến trường, nhường phần cơm lại cho bữa trưa và tối.

Căn nhà tồi tàn chẳng còn gì đáng giá (Ảnh: Hanoi24h.net)

Căn nhà của hai em, chỉ vỏn vẹn chừng 20m2, làm bằng những tấm ván ghép lại và lợp bằng tôn. Ngồi trong nhà có thể thấy cả bốn góc trời. Mùa mưa trong nhà không còn chỗ nào khô, trừ nơi đặt giường ngủ.

Nhà không có gì giá trị ngoài chiếc giường và chiếc tivi được cha Lên mua cách đây gần chục năm. Thậm chí, hai anh em không có đủ ghế để ngồi học. Em ngồi thì anh đứng và ngược lại. Góc học tập của hai anh em được đặt ngay bên cạnh bàn thờ cha mẹ.

Gần đây, thời tiết không thuận lợi, cà phê chết hết, hai anh em phải đào bỏ đi, định khi nào có tiền sẽ mua cây điều trồng. Đã mấy tháng nay hai anh em không vào rẫy vì không có việc gì để làm. Lên đi xin việc làm thêm, nhưng cũng không ai thuê.

Chi phí cho việc học trở thành gánh nặng lớn với hai anh em Lên. Là anh trai lớn, có lúc Lên đã nghĩ đến việc thôi học, tập trung lo cho em, nhưng may mắn Lên không phải chia tay sách vở khi hai anh em có được sự quan tâm giúp đỡ của anh em bà con và thầy cô, bạn bè ở trường.

Lên dặn lòng cố gắng kiên trì với con chữ (Ảnh: Hanoi24h.net)

Theo đó, Trường THPT Nguyễn Trường Tộ hỗ trợ tiền sinh hoạt được 1,4 triệu đồng mỗi tháng, đồng thời miễn giảm các khoản đóng góp. Tình cảm của mọi người giúp Lên có thêm động lực, nhưng nhìn về tương lai, em vẫn không khỏi bất an.

Những đêm trời mưa lớn, hai anh em nằm ôm nhau khóc trong nỗi nhớ cha mẹ, nỗi cô đơn và sợ hãi.  Khi được hỏi về ước mơ, đôi mắt rưng rưng, Lên bảo: Mong ước lớn nhất của Lên là hoàn thành chương trình lớp 12, thi đậu tốt nghiệp THPT, sau đó sẽ đi làm để nuôi em và giúp em đi học.

Lên nói sẽ quyết tâm học thật tốt để không phụ lòng bạn bè, thầy cô và những người thân đã giúp đỡ gia đình mình.

Thương và nể hai anh em quá, dù khó khăn và thiếu thốn rất nhiều nhưng có một điều mà hai đứa trẻ vẫn giữ được cho mình: đó chính là tình cảm gia đình – luôn ấm áp và giàu có. Bên cạnh đó, nghị lực sống của hai em khiến người lớn phải cúi đầu cảm phục.

Có lẽ, chẳng ai lý giải được tại sao số phận của một người lại có thể bất hạnh đến như thế. Nghèo đã khố nhưng không cha mẹ còn khổ gấp trăm. Đằng này, cậu bé Lên còn chưa tròn 1‌8 tuổ‌i, đã phải một mình gồng gánh nuôi em.

Thầy cô trong trường luôn giúp đỡ và tạo điều kiện cho em (Ảnh từ trường THPT Nguyễn Trường Tộ)

Trong căn nhà đơn sơ, tồi tàn và có thể sập bất cứ lúc nào luôn tồn tạo những ám ảnh và sợ hãi – những cơn giật mình khi thời tiết nổi dông, những đêm mưa lạnh ôm nhau mà khóc và những đêm tối trời nhớ mẹ nhớ cha đau đến quặn lòng.

Vậy mà các em, vẫn biết bảo bọc và chăm sóc nhau qua ngày, vẫn cố gắng động viên nhau học tập, ráng bám đuôi với từng con chữ. Các em tuy ở vùng cao, điều kiện khó khăn nhưng đã ý thức được chân lý giản đơn: có kiến thức sẽ giúp thay đổi cuộc đời.

Nhưng ông trời thật lắm bất công, bao đứa trẻ thành phố được bảo bọc lại mải mê ham chơi trong khi những cậu bé quê chỉ muốn được đến trường cũng là điều xa xỉ.

Nghẹn đắng và chua chát! Hình ảnh anh trai chở em trên chiếc xe đạp cũ kỹ sáng đi học chiều đi làm. Hình ảnh em ngồi học còn anh phải đứng nhìn. Hình ảnh cả hai đứa trẻ nhịn ăn sáng để dành cho bữa tối. Hình ảnh hai đứa trẻ ôm nhau khóc trong màn đêm… chính là tận cùng của cuộc sống.

Cứ nhìn vào hình ảnh như thế, xin hãy cảm thấy bản thân mình còn may mắn giữa cuộc đời, còn kiếm được miếng ăn và còn sức lao động, còn gia đình người thân ở bên đã là điều hạnh phúc nhất thế gian.

Sau cùng, mong lắm hai anh em sẽ được các nhà hảo tâm giúp đỡ bởi các em xứng đáng có một cuộc sống tốt đẹp hơn! Và hãy tin rằng, nghèo khó cũng là một loại động lực, giúp các em trưởng thành và bản lĩnh trong tương lai.

Nguồn Tin: webtretho