“Cô ơi, ba coп ᴍấᴛ rồi, mẹ ᴄᴏɴ cũng khôпg ǫᴜᴀ ᴋʜỏɪ”

0
123

“ Chỉ 3 – 4 hôm sau, mẹ học trò cũng không qua khỏi. 

Cậu bé không kịp nhìn mặt mẹ lần cuối. Em trở thành trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ trong chưa đầy một tuần” – cô N. kể về tình cảnh của cậu học trò lớp 9.

Những ngày này, cô N.P.N, giáo viên Sinh học ở TPHCM hễ nhắc đến cậu học trò lớp 9, ngụ ở Quận 10 là nghẹn ngào. Bố mẹ em là người quen với gia đình cô N., gắn bó bao năm nên cô nắm rõ hoàn cảnh.

Cậu học trò ấy bỗng chốc trở thành một trong hàng ngàn đứa trẻ mồ côi vì ᴅịᴄʜ ᴄᴏᴠɪᴅ-𝟷𝟿. ᴛậɴ ᴄùɴɢ đᴀᴜ đớɴ, ᴇᴍ ᴍấᴛ cả cha lẫn mẹ.

Cô N. kể cả gia đình học trò là F0. Cậu bé với bố được vào điều trị cùng một bệnh viện, ở chung một phòng. Còn người mẹ – tình trạng bệnh nặng hơn được chuyển qua một cơ sở y tế khác.

Em Võ Quyên Tiền Định, ở Thủ Đức, TPHCM mất mẹ vì dịch Covid-19 (Ảnh: Nguyễn Quang)

Những ngày trong viện, cậu học trò sớm khỏe nên phụ bác sĩ chăm sóc bố. Cô N. kể có lần liên lạc hỏi thăm gia đình em, nghe người cha nói: “Anh mệt, khó thở lắm!”. Nữ giáo viên chẳng hỏi han được nhiều.

“Vài hôm sau, cậu học trò bật khóc trong điện thoại báo tin ba đi rồi. Em kể đã lau người cho ba trước khi khâm liệm”, cô nói tới đây nghẹn giọng một lúc. Rồi cô òa khóc.

“Chỉ 3 – 4 hôm sau, mẹ học trò cũng không qua khỏi. Cậu bé không kịp nhìn mặt mẹ lần cuối. Em bỗng thành trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ trong chưa đầy một tuần” – cô N. kể.

Về cậu học trò thân quen với gia đình mình, cô N. nói em là đứa trẻ hiếm muộn, bố mẹ đã lớn tuổi mới sinh được con. Bây giờ cả hai đã ra đi, không kịp để lại cho con một lời căn dặn.

Hiện tại, cậu học trò đang sống với gia đình người cậu ruột ở TPHCM. Nhiều khả năng tới đây dì của em đang ở nước ngoài sẽ trở về Việt Nam sinh sống để chăm sóc – nữ giáo viên kể.

Những ngày qua, cậu học trò vẫn tham gia học online, cố gắng mạnh mẽ.

“Có lẽ cú sốc mất cả cha lẫn mẹ trong chốc lát vượt quá sức chịu đựng của em. Ước gì lúc này tôi có thể ở bên cạnh, ôm em vào lòng”, cô N. bày tỏ.

Vượt quá năng lực của trường học 

Ông Đỗ Minh Hoàng, Giám đốc Trung tâm GDTX Chu Văn An, TPHCM cho biết ở trường mình có nhiều hoàn cảnh học sinh mồ côi cha mẹ do dịch Covid-19. Trong hoàn cảnh giãn cách này, nhà trường không dễ dàng tiếp cận được ngay để hỗ trợ các em.

Theo ông Hoàng, không phải em nào cũng có nhu cầu hỗ trợ về tiền bạc, vật chất ngay, nhưng đòi hỏi thành phố có một chiến lược dài hơi trong vấn đề này. Trong đó rất cần sự cẩn trọng, tế nhị vì tâm lý lứa tuổi các em, thêm đối diện khủng hoảng sẽ rất phức tạp, đôi khi không lường hết được.

4 chị em Võ Quyên Tiền Định trở thành những đứa trẻ mồ côi mẹ (Ảnh: Nguyễn Quang)

Báo cáo mới nhất của TPHCM, đến ngày 13/9, toàn TPHCM có 1.517 từ tiểu học đến THPT trở thành trẻ mồ côi vì dịch Covid-19 .

Theo lãnh đạo Sở GD-ĐT, trước mắt, đối với học sinh mồ côi, thầy cô, đặc biệt là giáo viên chủ nhiệm sẽ nắm tình hình, trao đổi với người thân về vấn đề chăm sóc các em. Bên cạnh đó, giáo viên động viên, hỗ trợ kịp thời các em trong quá trình học tập.

Thảm cảnh xảy ra với các em, giáo viên sẽ là một trong những người quan trọng trong việc tiếp cận học trò. Nhưng thực tế, nhiều giáo viên cũng lúng túng, không biết phải chia sẻ với các em như thế nào trước mất mát quá lớn.

Một giáo viên ở Quận 7, TPHCM bày tỏ bản thân mình không có kiến thức hay kỹ năng về tâm lý trong tình huống quá đặc biệt này. Im lặng thì bất an, hỏi thăm cũng sợ có thể vô tình mình gợi nhớ, xoáy vào nỗi đau của học trò.

Trong bối cảnh giãn cách, không thể gặp trực tiếp, việc động viên các em càng khó khăn hơn. Nhiều lời động viên mình cho là cần thiết nhưng có thể tác dụng ngược với các em; sự chia sẻ thiếu tế nhị có thể trở thành sự thương hại…

“Tôi nhắn tin cho một học trò cũ mất mẹ, nói em cố gắng lên. Em nói: “Làm sao con cố nổi hả cô?”. Thế rồi hai cô trò òa khóc nức nở… Cả tuần liền, cô học trò không ăn nổi, chỉ uống sữa cầm hơi. Mình quá nhỏ bé trước nỗi đau của các con”, cô giáo thổn thức.

“Tấm lòng là không thiếu, điều cần là những tính toán cho lâu dài”

Sáng 17/9, bên lề buổi làm việc với các chuyên gia, nhà khoa học, ông Nguyễn Văn Nên, Bí thư Thành ủy TPHCM, đã chia sẻ với báo chí về cách thức, phương hướng hỗ trợ đối với hơn 1.500 học sinh phổ thông rơi vào cảnh mồ côi do dịch Covid-19 trên địa bàn.

“Chúng ta cần tính toán chu toàn. Sau mỗi cuộc chiến, bão lũ, dịch bệnh, hậu quả bao giờ cũng có đối với người dân. Trách nhiệm của chính quyền là phải chăm lo”, Bí thư Thành ủy TPHCM chia sẻ.

Về các phần việc cụ thể, người đứng đầu Đảng bộ TPHCM cho biết, Thành ủy đã bàn với UBND TPHCM, Hội Phụ nữ thành phố để phối hợp, tính toán. Việc chăm lo không chỉ cho giai đoạn trước mắt mà còn giúp các em học sinh có chỗ dựa, phát triển lâu dài, không phải chịu thiệt thòi.

Ông Nguyễn Văn Nên lấy ví dụ một số trường hợp các em mồ côi cả cha lẫn mẹ trong đại dịch, gia đình, người thân chưa ai kịp về để lo các công việc tiếp theo. Chính quyền phải lo lắng, tính toán những kế hoạch chi tiết về việc quản lý, giữ gìn tài sản trước mắt cho các em nhỏ.

“Chắc chắn thành phố sẽ tính toán, sắp xếp ổn định mới phân công nhau cho chu toàn. Xã hội luôn sẵn lòng, cũng đã có các tập đoàn hỗ trợ xây dựng trường học. Tấm lòng là không thiếu, điều cần là những sự tính toán cho lâu dài”, ông Nguyễn Văn Nên nhấn mạnh.

Hoài Nam

Nguồn: Dân Trí

https://dantri.com.vn/giao-duc-huong-nghiep/co-oi-ba-con-mat-roi-me-con-cung-khong-qua-khoi-20210917074821231.htm

Theo Tạp Chí Sở Hữu Trí Tuệ

Nguồn: https://tamsucuocsong.vn/co-oi-ba-co%D0%BF-mat-roi/

ɴỗɪ đᴀᴜ ᴍấᴛ ᴍẹ ᴠì ᴄᴏᴠɪᴅ-𝟷𝟿 ᴄủᴀ ʙé ɢáɪ 𝟿 ᴛᴜổɪ ở ᴛᴘ.ʜᴄᴍ

Mẹ ᴍấᴛ ᴠì ᴄᴏᴠɪᴅ-𝟷𝟿 đã 20 ngày, em Quế Anh (9 tuổi, ngụ Q.1, TP.HCM) được hàng xóm nhà đối diện đón về nuôi dưỡng. Nhiều lần không kìm được nỗi nhớ, bé gái mồ côi nhìn sang nhà cũ gọi “mẹ ơi”, nghe mà xóᴛ ᴛʜấᴜ ᴛâᴍ ᴄᴀɴ.

Quế Anh thường nhìn về nhà trọ cũ, nơi có nhiều kỷ niệm của em và mẹ /// Ảnh: VŨ PHƯỢNG

Quế Anh thường nhìn về nhà trọ cũ, nơi có nhiều kỷ niệm của em và mẹ
ẢNH: VŨ PHƯỢNG

Đại dịch Covid-19 để lại những đau thương không nói thành lời với những mất mát quá lớn, quá sức chịu đựng với những đứa trẻ “ăn chưa no, lo chưa tới”. Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt trẻ thơ vì mất cha mẹ khiến ai cũng đau xót. Còn với người dân hẻm 258 đường Trần Hưng Đạo (P.Nguyễn Cư Trinh, Q.1) thì những tiếng gọi “Mẹ ơi, mẹ ơi!” của em Nguyễn Mộc Quế Anh (9 tuổi) lại xót xa đến tột cùng.

Hàng xóm nhận nuôi

Hơn chục năm trước, chị Nguyễn Thị Dạ Thảo (45 tuổi) thuê nhà trọ trong hẻm 258 đường Trần Hưng Đạo, Q.1. Hẻm nhỏ, bà con sống quây quần nên ngày chị Thảo sinh Quế Anh, ai nấy đều xúm lại ẵm bồng. Cũng vì vậy mà từ bé đến lớn, Quế Anh được các bà, các cô trong hẻm cưng như con cháu trong nhà. Riêng bà Hồ Thị Chào (56 tuổi, nhà đối diện) có món gì ngon đều gọi Quế Anh sang ăn cùng. Dần dà, em được vợ chồng bà Chào xem như cháu chắt trong nhà

“Nhiều hôm cứ tối đến là nó ra trước cửa, nhìn sang nhà gọi “Mẹ ơi, mẹ ơi” mà xót cả ruột. Hỏi đến thì nó lại khóc lớn hơn nên lắm lúc tôi cũng giả lơ, để con bé tự bình tĩnh trở lại. Sau này nó nói là nhớ mẹ quá không kìm chế được, nghe thương quá!”, Bà Hồ Thị Chào

Bà Chào cho hay chị Thảo trước đây làm nhân viên ở đường Bùi Viện, thu nhập đủ trang trải cuộc sống. Từ năm 2020, dịch Covid-19 xuất hiện khiến công việc của chị bắt đầu bị ảnh hưởng, bữa đi làm bữa không. Để có tiền đóng nhà trọ, nuôi con ăn học, chị Thảo phụ giúp việc nhà theo giờ, giác hơi tại nhà… “Mấy năm trước, ba mẹ Quế Anh chia tay, ba nó về lại Đồng Tháp, lâu lâu ghé Sài Gòn đón nó đi chơi. Đặc thù công việc của mẹ nó hay làm về khuya nên tôi lo cho Quế Anh ăn, ngủ”, bà Chào kể.

Khoảng giữa tháng 8.2021, chị Thảo có triệu chứng ho, khó thở nên dặn Quế Anh ở hẳn bên nhà bà Chào, không được chạy qua chạy lại về nhà. Đến ngày 24.8, chị trở mệt, được đưa vào Bệnh viện đa khoa Sài Gòn. Hai ngày sau, bệnh viện báo tin chị không qua khỏi. “Nghe tin mẹ mất, Quế Anh òa lên khóc, ai nhìn cũng thương đứt ruột. Tôi nói nó thôi cứ ở đây với bà, bà lo cho học hành. Cha nó còn 7 – 8 đứa con với người vợ đầu nên cũng lo không xuể, nó ở với mẹ, gắn bó với mẹ nhất mà giờ mẹ nó đi vậy, tội lắm”, bà Chào tâm sự.

Nỗi đau mất mẹ vì Covid-19 của bé gái 9 tuổi ở TP.HCM - ảnh 1

Bà Chào chăm sóc, nuôi dưỡng Quế Anh như con cháu trong nhà

“Nhớ mẹ, con không giấu được”

Ngày 16.9, thấy PV hỏi thăm nhà bé Quế Anh, hàng xóm đều xuýt xoa: “Tội con bé lắm, có mình mẹ chăm mà giờ vậy đó”, “Thôi nó ở với bà Chào cũng được, bà Chào chăm kỹ lắm”… Bà Trương Thị Mỹ Dung (50 tuổi, hàng xóm) nhận xét Quế Anh có sự gắn kết đặc biệt với gia đình bà Chào nên trong xóm không quá ngạc nhiên khi thấy nhà bà nhận nuôi lúc bé vừa mồ côi mẹ vì Covid-19. “Bả thương nó, nuôi từ nhỏ tới lớn, nó ở bển ăn ngon hơn ở với mẹ nữa. Ở với bà thấy có tương lai lắm”, bà Dung nói. Bên trong nhà, Quế Anh ngồi gần cửa ra vào, mắt chăm chăm vào điện thoại học trực tuyến, chốc chốc em ngước ra phía đường, nhìn về căn nhà cửa xanh quen thuộc. “Trước con với mẹ ở đó, giờ đóng cửa rồi con không vào được. Nhìn qua là con nhớ tới hình ảnh ở bên trong đó, ngày trước mẹ hay ngồi chỗ nào, con ngồi chỗ nào, hai mẹ con nói chuyện gì với nhau”, bé gái 9 tuổi kể.

Quế Anh cho biết ngày còn mẹ, em thường chạy qua chạy lại giữa hai nhà, đồ đạc cũng để cả ở hai bên nên muốn ngủ ở đâu cũng được, em cũng luôn nghĩ bà Chào là ngoại của mình. Trên bàn học của em, ngoài chiếc smartphone còn có một chiếc điện thoại Nokia đời cũ, bể màn hình, phần thân nứt toác. “Trong này có nhiều ảnh của con với mẹ và ảnh con ngày nhỏ lắm, mà con mở nó hết lên rồi”, Quế Anh buồn buồn nói. PV loay hoay một hồi, chiếc điện thoại cũng chịu sáng đèn, Quế Anh mừng rỡ bấm vào bộ sưu tập, chỉ: “Đây là ảnh con, ảnh mẹ con chụp cho con khi đi Đồng Tháp, ảnh này là con và ba”… Những ký ức cùng mẹ cứ vậy hiện dần trong tâm trí của em qua từng bức ảnh vỡ nét. Em bộc bạch: “Lần cuối con ngủ với mẹ chắc lâu lắm rồi. Nhớ mẹ, con không giấu được nên hay khóc, nhất là buổi tối. Bà thấy vậy an ủi, nói con khóc thì mẹ sẽ “vướng bận không đi được” nên con xem ảnh để cố quên đi”.

Sự gắn kết đặc biệt

Bé Quế Anh học lớp 4/1 Trường tiểu học Trưng Vương (Q.1). Theo bà Chào, Quế Anh ngoan ngoãn, lễ phép, biết vâng lời nên chăm sóc em không có gì quá vất vả. Vì không biết đi xe máy nên bà Chào dự định khi trường học mở cửa lại, bà sẽ nhờ hàng xóm đưa rước Quế Anh đi học, chở bà đi họp phụ huynh. Bà Chào có con gái lớn đã lập gia đình ở riêng nên bà cũng muốn tiếp tục nuôi nấng, dạy dỗ Quế Anh nên người. Bà bộc bạch: “Nhiều hôm cứ tối đến là nó ra trước cửa, nhìn sang nhà gọi “Mẹ ơi, mẹ ơi” mà xót cả ruột. Hỏi đến thì nó lại khóc lớn hơn nên lắm lúc tôi cũng giả lơ, để con bé tự bình tĩnh trở lại. Sau này nó nói là nhớ mẹ quá không kìm chế được, nghe thương quá”.

Anh Nguyễn Long Hải (38 tuổi, ngụ Q.Bình Thạnh), cậu của Quế Anh, cũng cho hay bà ngoại Quế Anh vừa mất, ông ngoại mắc Covid-19 vừa xuất viện về, sức khỏe yếu nên cả nhà chưa dám báo tin. Anh Hải cũng đang trong thời gian cách ly tại nhà, không thể đón bé Quế Anh về nhà chăm sóc.

“Hoàn cảnh gia đình tôi khó khăn, giờ may có cô Chào chăm sóc, chỉ cho bé học online. Ngày nhỏ, bé gắn bó với cô Chào nên có tình cảm. Khi dịch hết, nếu bé muốn ở với cô và cô đồng ý thì nhà tôi tiếp tục gửi bé bên đó hoặc đón về với ông ngoại. Bỗng chốc cháu mồ côi mẹ vì Covid-19, tôi giờ chỉ có thể gọi điện động viên chứ không biết làm gì khác. Tro cốt mẹ bé vẫn đang gửi ở chùa, sau dịch nhà tôi sẽ đón về thờ cúng”, anh Hải nói.

Bà Hồ Bích Ngọc, Bí thư Đảng ủy P.Nguyễn Cư Trinh, cho biết đã nắm bắt câu chuyện của em Quế Anh, Hội phụ nữ phường sẽ đến thăm hỏi, chia sẻ, trao quà động viên em vượt qua những mất mát vì đại dịch. Theo bà Ngọc, em Quế Anh đang ở trọ trên địa bàn, mẹ mất vì Covid-19 nên theo quy định của pháp luật, phường phải liên hệ với ba của em để trao đổi. Nếu ba em không đủ khả năng chăm sóc thì phường tiếp tục liên lạc với ông ngoại, các cậu đón em về chăm lo.

Theo Thanh Niên

Nguồn: https://thanhnien.vn/doi-song/noi-dau-me-mat-vi-covid-19-cua-be-gai-9-tuoi-o-tphcm-1451234.html