Diễn viên Hiền Mai bùi ngùi nhớ lại cuộc sống cơ hàn với bao cay đắng

0
167

Để có được cuộc sống sung túc, đủ đầy như ngày hôm nay Hiền Mai đã trải qua không ít đắng cay từ thời niên thiếu

Để có được cuộc sống như ngày hôm nay, Hiền Mai đã phải trải qua không ít biến cố, nhìn lại thời thành xuân cơ cực của mình cô đã nghẹn ngào kể lại.

Trước kia dù là diễn viên nổi tiếng nhưng Hiền Mai không hề kiêu căng, ngạo mạn và bị bệnh người nổi tiếng. Được mệnh danh là ‘hoa hậu thân thiện’ bởi tính cách dịu dàng, chân chất và luôn cởi mở thân thiện với mọi người.

Hiền Mai là mỹ nhân nức tiếng một thời

“Ngày xưa nhà tôi nghèo lắm. Bố mẹ là nhà văn, nhà báo. Thời bao cấp dù nổi tiếng cũng không có bao nhiêu tiền. Năm lớp 10, vì gia đình khó khăn tôi quyết định đi làm thêm buổi tối. Tôi làm phục vụ bưng bê nước cho khách đi xem ca nhạc ở tụ điểm ca nhạc ngoài trời có tên Hội nghệ sĩ, số 81 Trần Quốc Thảo, quận 3. Đây là cơ quan của bố mẹ. Ngày đó chỉ có con cháu của nhà văn, nhà thơ mới được vào đây làm phục vụ”, Hiền Mai tâm sự.

Từ những ngày niên thiếu Hiền Mai đã phải lăn lộn kiếm sống sau những buổi tan trường đến ngày hôm nay thành danh nhìn lại quãng thời gian vất vả ấy mà rưng rưng:

“Ngày ấy tôi thường ăn tối lúc 1h sáng. Có thể đó là lý do khiến tôi bị bệnh đau dạ dày đến tận bây giờ”, Hiền Mai chia sẻ. Do xin vào làm sau nên Hiền Mai được phân công ở khu vực vất vả nhất là gần cổng ra vào. Khách đến muộn chỉ có thể đứng không còn chỗ ngồi nên hay cáu kỉnh. Có lúc Hiền Mai bưng nước tới thì khách đã bỏ đi chỗ khác hoặc có khách vô tư nhận phần nước của người khác mà không trả tiền khiến phục vụ phải đền cho quán. Sau vài lần mất tiền oan, Hiền Mai đã tự nghĩ ra Cách làm bảng số đưa cho khách để biết chính xác ai là người đã đặt nước.

Hơn 30 năm trước, Sài Gòn chỉ có 2 tụ điểm ca nhạc ngoài trời nên khán giả luôn đông đúc, phục vụ rất vất vả. “Có nhiều hôm tôi bưng bê không kịp để khách đợi lâu quá, lúc mang nước ra, tôi bị khách bực tức cầm ly nước hắt thẳng vào người. Sốc lắm nhưng tôi đành câm lặng. Tôi đi làm phục vụ như vậy mấy tháng, tối thiếu ngủ, sáng phải dậy sớm học bài nên đến trường hay ngủ gật”.

Từ thời hoa niên, nữ diễn viên đã phải bươn trải, lăn lộn kiếm sống

Thấy tình trạng của Hiền Mai như vậy nhiều thầy cô đã chê trách tuy nhiên khi biết việc cô làm như vậy là để vì gia đình mà cô giáo thương đến xót xa cô thiếu nữ cơ cực: “Lúc ngủ gật mà cô giáo tới tôi vẫn biết và sợ lắm, ráng mở mắt dậy mà không dậy nổi. Khi các bạn lay gọi tôi dậy thì cô giáo nói: ‘Để cho bạn ngủ chút đi, đừng gọi’. Nhớ lại chuyện này tôi lại xúc động rơi lệ. Thầy cô giáo ngày xưa là vậy. Ai cũng yêu thương học trò dù tiền lương giáo viên ngày đó chẳng đáng là bao. Vì thế chúng tôi luôn kính trọng, biết ơn thầy cô suốt đời”.

Để có được sự nghiệp thăng hoa như ngày hôm nay, Hiền Mai đã trải qua bao đắng cay cuộc sống

Không chỉ phục vụ ngoài quán nước mà cô còn khốn đốn đi làm phụ hồ để có thêm đồng ra đồng vào. Cuộc sóng vất vả  nhưng không phải nghề nào cô cũng chọn lựa mà làm có chọn lọc những nghề lạc quan, có ích cho đời.

“Tôi luôn tâm niệm mình nghèo chứ không hèn. Ngày đó nhiều người theo đuổi, dụ dỗ tôi bằng nhà đẹp, xe sang, tiền bạc, quần áo hàng hiệu… nhưng tôi từ chối cả. Tôi giữ vẻ mặt kiêu sa, không để ai động tới mình. Nhờ vậy tôi mới được là tôi của bây giờ” – Hiền Mai thổ lộ.

“Tôi luôn tâm niệm mình nghèo chứ không hèn”

Nổi tiếng thành danh nhờ sự chăm chỉ, nỗ lực, dám nghĩ dám làm của bản thân, đặc việt không nên trông chờ sự hỗ trợ từ người khác, nữ diễn viên khẳng định:  “Tính cách tạo lập cả tương lai, đời người. Tôi đã trải qua nhiều thăng trầm, khốn khó nên muốn chia sẻ để các bạn trẻ hiểu, có niềm tin, nghị lực đứng vững trong đời. Cuộc đời này nếu mình yêu nó, nó sẽ yêu mình”.

NSƯT Thoại Mỹ: Có vinh quang mấy cũng không quên thuở cơ hàn

Tuổi thơ vất vả thiếu thốn, chịu nhiều mất mát, lẽ ra Thoại Mỹ phải rất hợp với vai “đào thương”. Vậy mà rồi, chị đã chọn một lối đi thật khác: hóa thân vào dạng vai độc, lẳng, cá tính.

Đôi dép đứt và những ngày đi bộ

Sài Gòn năm 1986. Từ ngôi nhà nhỏ ở đường Lý Chính Thắng (quận 3, TP.HCM), chiều chiều lại có cô gái nhỏ rời khỏi nhà, đi bộ đến những rạp hát. Khi đến rạp Thủ Đô, Đại Đồng, Hưng Đạo, lúc đến rạp Lao Động, Cây Gõ, Hào Huê… Đoạn đường càng xa thì phải đi càng sớm. Có lúc tối bảy giờ hát thì ba giờ chiều đã phải bắt đầu đi. Đôi dép mòn quai qua những cung đường, dép đứt thì cài kim tây vào rồi đi tiếp. Ròng rã suốt nhiều năm như vậy.

Cô gái ấy chính là NSƯT Thoại Mỹ. Đó là khoảng thời gian chị vừa mới ra trường và diễn ở đoàn cải lương Trần Hữu Trang 3. “Cũng có những hôm người bạn hàng xóm có xe đạp chở đi, tối diễn xong đồng nghiệp cho quá giang về, hoặc ngày nào ba tôi được về nhà sớm thì chở tôi đến rạp. Nhưng lúc đó, việc đi bộ dù xa đến mấy cũng không phải là vấn đề. Còn trẻ mà, chưa khi nào tôi thấy mệt. Chỉ cần được đi ca diễn là hào hứng, hạnh phúc lắm” – NSƯT Thoại Mỹ nhớ lại.

Mà hồi ấy, tình cảm của khán giả mộ điệu dành cho các nghệ sĩ cũng vô cùng ấm áp. Tối diễn thì từ sáng người người xếp hàng mua vé. Suất nào cũng kín rạp. “Thù lao vai chính được khoảng mấy ngàn/suất, đóng phụ thì ít hơn, vào vai tì nữ chỉ 600 đồng. Tôi thì vai nào cũng nhận cả, có khi nay hát đào chánh, mai xuống đào nhì, hôm sau nữa lại làm tì nữ. Anh em nghệ sĩ trong đoàn cứ luân phiên chia vai cho nhau. Tiền không nhiều nên việc đi xích lô hay ăn một gói xôi cũng không dám phung phí” – chị kể.

Tôi nhớ hoài câu nói của bác Hai Diệp Lang, bác dạy tôi rằng được giao vai chính thì hát vai chính, giao vai hiền thì hát vai hiền, đưa vai diễn cá tính thì cũng phải diễn cho ra cá tính. Đừng nản chí. Bác nói: “Con có lợi thế gì? Sắc vóc mình có, giọng ca mình không phải dở, nhưng cũng không phải xuất sắc. Vậy ca trung bình, nhưng ca theo tình huống và ca theo từng hoàn cảnh của nhân vật. Hát sao mà khán giả thấy được nhân vật của mình, để lời hát, cảm xúc của nhân vật chạm đến trái tim khán giả”. Tôi tự biết giọng ca của mình không thể bằng các chị Ngọc Huyền, Thanh Hằng, Phương Hồng Thủy… nên lúc nào cũng lắng nghe nhận xét của đàn anh, đàn chị, bậc cha chú trong nghề, để hoàn thiện mình.

NSƯT Thoại Mỹ 

Nhiều khán giả lớn tuổi – được nghệ sĩ gọi bằng ngoại, bằng má – thường mua bánh trái, áo quần, thậm chí nấu cơm mời các nghệ sĩ trẻ cùng ăn. Điểm hẹn quen thuộc mà “các má” hay chờ “các con” ra để ăn cơm là góc đường gần cầu Thị Nghè. Thức ăn được bỏ vào trong đôi gánh hàng rong của các má, dành cho Thoại Mỹ, Tô Châu, Quang Châu, cùng một số nghệ sĩ trẻ khác. Không có khoảng cách giữa nghệ sĩ và khán giả. Trên sân khấu, nghệ sĩ tỏa sáng với những vai diễn khóc cười, chạm vào trái tim khán giả. Nhưng ở góc phố, họ được người già xem như con cháu. Tình cảm giản dị ấm áp đó cho đến giờ, NSƯT Thoại Mỹ vẫn không sao quên được. Cũng như chị không thể nào quên thuở hàn vi của những năm tháng mới vào nghề, cả lời má chị đã dặn, rằng sau này dù có thành đạt, có nổi tiếng cũng đừng quên mình từng xuất thân trong nghèo khó. Phải luôn nhớ để giữ mình không được kiêu căng, cao ngạo.

“Hồi tôi còn bé, có lúc má đi ở đợ cho người ta. Ra đường, người ta hỏi: “Tao thấy má mày ở ngoài chợ, có muốn gặp không?”. Hai chị em tôi được dẫn đi gặp má, đứng lấp ló ngoài cửa chờ, má len lén mang phần ăn của má ra cho. Ký ức ấy làm sao quên được…” – đôi mắt của người nghệ sĩ tuổi 51 long lanh nước. Lúc chị còn học ở nhà hát Trần Hữu Trang, má chị hay nói, trông cho con gái ra trường đi hát, bà sẽ xách túi trầu đi theo. Nhưng bà đã mất khi Thoại Mỹ vừa kết thúc học kỳ thứ nhất. Năm ấy, chị mới 13 tuổi.

 NSƯT Thoại Mỹ diễn xuất thần trong vở San hà xã tắcNSƯT Thoại Mỹ diễn xuất thần trong vở San hà xã tắc

“Chịu thiệt thòi một chút rồi con sẽ được bù đắp”

Tuổi thơ vất vả thiếu thốn, chịu nhiều mất mát, lẽ ra Thoại Mỹ phải rất hợp với vai “đào thương”. Chị nói từng có những vai mà chị không cần phải diễn xuất gì cả, đến những phân cảnh buồn nước mắt cũng tự trào ra. Vậy mà rồi, chị đã chọn một lối đi thật khác: hóa thân vào dạng vai độc, lẳng, cá tính.

Năm 1991, đoàn cải lương Trần Hữu Trang 3 giải thể, Thoại Mỹ về đoàn Trần Hữu Trang 2, sau đó được mời về đoàn Huỳnh Long. Khi bắt đầu hóa thân vào vai ác, chị cũng bắt đầu “nếm mùi” bị mắng nhiếc. Nhiều khi đang hát trên sâu khấu thì nghe bên dưới khán giả xì xào mắng nhiếc. Thậm chí khi đi quay video, khán giả bu quanh cũng vừa xem vừa chửi. Đã có lúc chị bị áp lực, khóc, ấm ức, không diễn được và muốn từ bỏ những vai ác. Nhưng đạo diễn Lê Lộc, Phượng Hoàng đã động viên chị không được diễn “bớt ác lại”, mà thậm chí còn phải diễn ác hơn nữa. Khán giả càng ghét, chứng tỏ nhân vật càng thành công.

“Tôi nhớ hoài câu nói của bác Hai Diệp Lang, bác dạy tôi rằng được giao vai chính thì hát vai chính, giao vai hiền thì hát vai hiền, đưa vai diễn cá tính thì cũng phải diễn cho ra cá tính. Đừng nản chí. Bác nói: “Con có lợi thế gì? Sắc vóc mình có, giọng ca mình không phải dở, nhưng cũng không phải xuất sắc. Vậy ca trung bình, nhưng ca theo tình huống và ca theo từng hoàn cảnh của nhân vật. Hát sao mà khán giả thấy được nhân vật của mình, để lời hát, cảm xúc của nhân vật chạm đến trái tim khán giả”.

Tôi tự biết giọng ca của mình không thể bằng các chị Ngọc Huyền, Thanh Hằng, Phương Hồng Thủy… nên lúc nào cũng lắng nghe nhận xét của đàn anh, đàn chị, bậc cha chú trong nghề, để hoàn thiện mình” – NSƯT Thoại Mỹ tâm sự. Những năm ấy, mỗi đoàn đều có đào chính: Ngọc Huyền, Tài Linh, Thanh Thanh Tâm… Vậy ai sẽ là đào nhì, đào độc? Trả lời câu hỏi ấy chính là lựa chọn của Thoại Mỹ. Chị nói vui, chị cùng với nghệ sĩ Thanh Hằng khi ấy đã “hốt hết” những vai đào nhì, đào độc (Thanh Hằng còn đảm nhận các vai “mụ”).

 NSƯT Thoại Mỹ là cô đào ăn ý với NSƯT Vũ LinhNSƯT Thoại Mỹ là cô đào ăn ý với NSƯT Vũ Linh

Cái tên Thoại Mỹ từ những vở diễn tốt nghiệp: Y Ban và nàng Tiên, Người đẹp bến Tiền Châu, Người đẹp mẫu đơn… dần dần tạo ấn tượng với vở Một nửa kim tiền, Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài, Giang sơn và mỹ nhân. Đến vai Phi Loan trong vở Sở Vân cưới vợ là chị bật lên, thành một tên tuổi nổi tiếng. Đóng đào nhì và đúng như dự đoán của những người đi trước, Thoại Mỹ đã nổi tiếng, được yêu thích bằng chính những vai độc, lẳng, cá tính ấy.
Nhà người ta ăn cơm còn miếng xương cá và nước chan, gọi tôi vào cho bưng về ăn là mừng lắm. Bữa nào không đi học thì ở nhà phụ bán hủ tíu, để được cho nước hủ tíu làm canh… Thuở hàn vi ấy, má tôi luôn dặn dò, sau này con có thành đạt, có nổi tiếng, thì cũng đừng bao giờ quên những lúc khổ như thế này. Phải nhớ để mà sống, mà biết quý trọng cuộc đời mình, biết gìn giữ và ứng xử với người. Cho dù tôi có nổi tiếng bao nhiêu, vinh quang đến mấy, cũng không bao giờ quên lời má…”NSƯT Thoại Mỹ 

“Cô Bảy Phùng Há thường khuyên tôi cứ chịu khó và nhẫn nhịn, chịu thiệt thòi một chút, rồi con sẽ được bù đắp. Lúc còn đóng những vai nho nhỏ, đến khi được hát cùng với các chú NSND Minh Vương, Hoài Thanh, NSND Thanh Tuấn… Mừng lắm em ơi, mừng không thể tả!” – giọng chị reo vui khi nhớ lại một thuở vào nghề đầy nỗ lực và cũng thật nhiều kỷ niệm đẹp. Người nghệ sĩ ấy đã dành trọn tâm sức và cuộc đời mình cho sân khấu cải lương, đã cống hiến đến kiệt cùng sức lực cho những hóa thân trên sân khấu. Năm 1992, khi vở tuồng Ngọc Kỳ Lân kết thúc, khán giả không hề biết Hồng Phụng của họ – vai diễn mang về cho Thoại Mỹ huy chương vàng giải Trần Hữu Trang năm ấy – đã ngất xỉu ngay sau khi tấm màn nhung vừa khép lại.

Ngồi cùng chị qua cơn mưa chiều tháng Tư, nghe những tâm tình nhẹ nhàng mà thiết tha: “Tôi bị bệnh tim, giờ phải uống thuốc mỗi ngày, rất nhiều lần cứ đóng màn là tôi ngã xuống trong vòng tay của đồng nghiệp. Tôi vẫn luôn cầu Tổ nghiệp cho được hát đến hơi thở cuối cùng, nếu có chết, cũng xin được chết trên sân khấu…”.

Bùi Tiểu Quyên