Giọt nước mắt của bé gái trơ trọi trong căn nhà không cha mẹ, ông bà

0
262

Chỉ trong vòng 1 tháng, bé Nguyễn Thị Mai Khanh (14 tuổi, ngụ thị trấn Tân Túc, huyện Bình Chánh, TP.HCM) đã ᴍấᴛ đi cả cha mẹ và ông bà ngoại.

Giọt nước mắt của bé gái trơ trọi trong căn nhà không cha mẹ, ông bà Mới 14 tuổi, Khanh đã mất đi cả cha và mẹ vì Covid-19. Ảnh: Thanh Phương

Hơn một tháng nay, bé Khanh vẫn chưa nguôi nỗi đau đớn quá lớn bất ngờ giáng xuống đầu. Em đã mất đi cha, mẹ và ông bà ngoại.

Lặng lẽ thắp nén nhang lên bàn thờ lập vội của cha mẹ, Khanh nghẹn ngào nói: “Khi được đưa đi bệnh viện, mẹ dặn con ráng tự chăm sóc bản thân. Hết bệnh, mẹ sẽ về. Không ngờ, mẹ lại đi luôn như vậy”.

Cùng qua một lần lỡ dở, anh Nguyễn Văn Sang và chị Nguyễn Thị Tuyết Mai đồng cảnh ngộ rồi nên duyên vợ chồng, sinh được bé Khanh.

Thương vợ chồng con gái phải đi thuê trọ, cha mẹ chị Mai đã cắt cho một mảnh đất nhỏ sát bên để vợ chồng dựng tạm căn nhà sinh sống.

Hàng ngày, chị Mai làm may ở nhà còn anh Sang nhận cung cấp rau củ, thực phẩm cho bà con quanh xóm.

Đầu tháng 7, cô của anh Sang bị bệnh. Vợ chồng, con cái cùng nhau về huyện Cần Giuộc (tỉnh Long An) để chăm người cô.

Những ngày ở quê, anh Sang bất ngờ bị mệt, khó thở. Sáng 10/7, khi dậy đi vệ sinh,  Khanh thấy cha nằm úp mặt dưới nền nhà. Bé gọi mẹ dậy lật cha lại thì mới phát hiện anh Sang đã qua đời. Vài tiếng sau, người cô của anh Sang cũng mất.Sau khi lo hậu sự, hỏa táng cho chồng và cô, chị Mai đưa con gái quay về Sài Gòn. Chị Mai thấy mệt mỏi, khó thở, sốt và cha mẹ chị cũng có dấu hiệu tương tự. Cả 3 người lần lượt được đưa đi bệnh viện cấp cứu. Lúc này, họ mới biết mình bị mắc Covid-19.

Gần một tháng trời gia đình không nhận được tin tức của mẹ và ông bà, bé Khanh ngày nào cũng khóc vì nhớ, vì sợ điều bất trắc xảy ra.

Sốt ruột, anh Nguyễn Thanh Hùng (cậu của bé Khanh) nhờ người tìm kiếm thông tin của cha mẹ và em gái. Anh bàng hoàng khi hay tin bà ngoại Mai đã mất từ 20 ngày trước đó.

Mỗi khi nhớ ba mẹ, bé Khanh chỉ còn biết tới bàn thờ thắp nhang. Ảnh: Thanh Phương

Sau 20 ngày, 18h tối ngày 4/8 chị Mai mượn điện thoại của một người cùng phòng gọi về cho con gái và gia đình. Do phải mở nội khí quản nên chị không nói được, chỉ gật, lắc đầu khi người thân hỏi. Nhìn thấy mẹ qua màn hình điện thoại, Khanh bật khóc nức nở hỏi han mẹ khỏe không. Thấy mẹ gật đầu, cô bé mới yên tâm.

Đau đớn thay, ngày hôm sau anh Hùng nhận được điện thoại từ bệnh viện báo chị Mai không qua khỏi, mất lúc 2h sáng ngày 5/8. Sợ bé Khanh không chịu nổi, người thân đều giấu tin dữ, gần một tháng sau mới nói cho bé biết.

Chục ngày sau, bất ngờ anh Hùng thấy chú bộ đội tới giao tro cốt, nghĩ là của chị Mai. Thế nhưng, khi ra nhận thì mới biết đó là tro cốt của ông ngoại bé Khanh. Ông ngoại mất sau mẹ bé đúng 1 ngày.

“Chỉ trong vòng 1 tháng, gia đình tôi mất đi 4 người thân, nỗi đau thật sự quá lớn. Thương nhất là bé Khanh. Bé còn ít tuổi lại không được lanh lợi, vậy mà mất đi cả cha mẹ, không biết bao giờ con bé mới sốc lại được tinh thần”, anh Hùng buồn bã nói.

Từ ngày cha mẹ mất, một mình Khanh lủi thủi trong căn nhà nhỏ. Các cậu ở bên nhà nên chạy qua chạy lại lo ăn uống cho Khanh. Thế nhưng, tình cảm của các cậu không thể bù đắp được tình thương yêu, sự chăm sóc mà ba mẹ dành cho bé.

“Con nhớ ba mẹ lắm, con thường mơ thấy ba mẹ nhưng khi giật mình tỉnh dậy không thấy ai, con chỉ biết khóc”, Khanh nghẹn giọng nói.

Nói về dự định tương lai, Khanh mong ước được học nghề trang điểm để có thể tự nuôi sống bản thân.

Biết được hoàn cảnh bất hạnh của Khanh, lãnh đạo thành phố và lãnh đạo UBND thị trấn Tân Túc, huyện Bình Chánh đã tới thăm hỏi, động viên cả về tinh thần và vật chất. Đồng thời, chính quyền địa phương cũng đã lập hồ sơ để tìm lớp học nghề cho Khanh.

Nguồn Tin: vietnamnet

Những giọt nước mắt mặn chát của ᴄô ɢáɪ ᴍồ ᴄôɪ trước ngưỡng cửa đại học

“Khi bố ᴍấᴛ thì mẹ là chỗ dựa duy nhất của 3 chị em, mẹ từng bảo dù có thế nào cũng cố gắng để nuôi chúng em nên người, ấy vậy mà…”, cô gái ʙỏ ᴅở câu nói, mắt em nhòe đi.

Đó là những lời tâm sự đầy nước mắt của em Trịnh Như Khiêm (18 tuổi, thôn Tây Đại, xã Hoằng Xuyên, huyện Hoằng Hóa, Thanh Hóa). Khiêm là cựu học sinh lớp 12A6 Trường THPT Lương Đắc Bằng vừa trở thành tân sinh viên của Trường Đại học Y Vinh (Nghệ An).

Bố mất, mẹ qua đời, tận cùng nỗi đau!

Những ngày qua là niềm vui đậu đại học đan xen với nỗi buồn sự lo lắng của Khiêm. Nhận kết quả trúng tuyển, Khiêm không biết liệu em có thể bước tiếp đến giảng đường đại học hay dừng lại tại đây?

Những giọt nước mắt mặn chát của cô gái mồ côi trước ngưỡng cửa đại học - 1

Mồ côi bố mẹ, Trịnh Như Khiêm vượt qua nghịch cảnh, đậu Đại học Y Vinh (Nghệ An).

Hai năm trước, dù gia đình nghèo nhưng chị em Khiêm vẫn còn bố, còn mẹ bên cạnh. Hằng ngày bố sửa chữa điện tử tại nhà, còn mẹ thì sớm hôm ra đồng làm nông. Cuộc sống đang yên đang lành thì những biến cố liên tiếp xảy ra với gia đình em.

Nước mắt nghẹn ngào, Khiêm kể: “đầu năm 2019 do mắc bệnh ung thư máu nên bố đã qua đời. Ngày bố mất, mẹ em đau lòng lắm, nhưng vì thương các con nên mẹ vật lộn với cuộc sống để nuôi chúng em ăn học”.

Nỗi đau mất bố chưa nguôi thì một lần nữa tai ương ập đến. Giữa năm 2020, Khiêm như ngã quỵ khi hay tin mẹ bị ung thư dạ con. “Khi bố mất thì mẹ là chỗ dựa duy nhất của 3 chị em, mẹ từng bảo dù có thế nào cũng cố gắng để nuôi chúng em nên người, ấy vậy mà…”.

Những giọt nước mắt mặn chát của cô gái mồ côi trước ngưỡng cửa đại học - 2

Chỉ chưa đầy một năm, chị em Khiêm mất cả bố và mẹ vì bệnh ung thư.

Nói đến đây, Khiêm nấc nghẹn trong tiếng khóc, đôi mắt đỏ hoe cô gái 18 tuổi kể tiếp: “thời gian chăm sóc mẹ là lúc em cảm thấy vô cùng khó khăn và sợ hãi. Em sợ mẹ cũng ra đi như bố. Buổi sáng đến trường, em lo mẹ suy nghĩ lung tung nên không thể tập trung, tối về cũng không học được. Mỗi khi mẹ lên cơn đau, em chỉ ước nguyện có một ngày mẹ sẽ khỏi bệnh”.

Thế nhưng, ước nguyện nhỏ nhoi ấy đã không thành hiện thực. Mặc dù được chữa trị nhưng mẹ của em đã không qua khỏi. “Mẹ qua đời khiến em gần như mất đi phương hướng. Nhiều lúc em không dám về nhà vì quá ám ảnh. Có thời gian em còn định bỏ học vì cảm thấy cô đơn và tủi thân”, Khiêm nói trong nước mắt.

Sau khi mẹ mất, cuộc sống của chị em Khiêm vô cùng khó khăn. Vì chị gái đang đi học ở xa nên chỉ còn Khiêm và em gái út (học lớp 7) bấu víu vào nhau sống trong tình yêu thương của các bác, họ hàng và bà con lối xóm.

Những giọt nước mắt mặn chát của cô gái mồ côi trước ngưỡng cửa đại học - 3

Thương các cháu, bà Trịnh Thị Tam (bác ruột) đưa chị em Khiêm về nuôi dưỡng.

Thương các cháu, bà Trịnh Thị Tam (63 tuổi, bác ruột của Khiêm) đã đưa các em về chăm sóc, nuôi các em ăn học.

“Số tiền vay mượn gần 200 triệu để chữa bệnh cho bố mẹ vẫn chưa trả được. Không có ai chăm sóc, mấy chị em bữa bò gạo, lá rau sống tạm qua ngày. Nếu để cháu ở vậy thì chỉ khổ muôn đời. Tôi thì không lấy chồng nên thôi đưa các cháu về ở rồi nuôi chúng ăn học. Gia đình cậu mợ trước đã khổ quá rồi, giờ lại đến lượt chúng nó”, bà Trịnh Thị Tam chia sẻ.

Nữ sinh mồ côi khát trở thành bác sĩ

Không phụ lòng bác gái, với số điểm thi 3 môn khối B được 25,9 điểm, vừa qua Trịnh Như Khiêm đã trở thành tân sinh viên của Trường đại học Y Vinh – Nghệ An.

Những giọt nước mắt mặn chát của cô gái mồ côi trước ngưỡng cửa đại học - 4

Mỗi khi nhắc về bố mẹ, Khiêm và em gái út lại đau buồn, tủi thân.

Mong ước trở thành bác sĩ của Khiêm được nhen nhóm từ khi bố bị bệnh: “Bố và mẹ em đều bị ung thư rồi qua đời. Khi bố bị bệnh, chứng kiến những cơn đau hành hạ bố mà em đau đớn lắm, lúc đó em chỉ ước mình là một bác sĩ giỏi để chữa bệnh cho bố”.

Trước lúc trút hơi thở cuối cùng, bố Khiêm có để lại di nguyện với cô con gái sau này nếu thi đại học thì hãy chọn ngành y. Giờ đây cô gái trẻ đã thực hiện được ước nguyện của bố, nhưng tiếc rằng cả bố và mẹ chẳng còn ở đây để em có thể khoe thành tích nữa.

Để có kết quả học tập như ngày hôm nay với Khiêm là cả một sự nỗ lực và không ít những khổ cực của bác gái. Để có tiền cho Khiêm và em gái ăn học, bà Tam đã phải cực nhọc làm đủ thứ việc, từ đồng áng đến công nhân, khi rảnh bà lại vặn quại (một sản phẩm từ cây cói) kiếm thêm chút ít để trang trải nuôi các cháu.

Những giọt nước mắt mặn chát của cô gái mồ côi trước ngưỡng cửa đại học - 5

Hằng ngày, để có tiền lo cho các cháu ăn học, bà Tam phải làm đủ mọi việc từ trồng rau đến làm ruộng.

Những giọt nước mắt mặn chát của cô gái mồ côi trước ngưỡng cửa đại học - 6

Lúc rảnh rỗi bà tranh thủ đan dây quại (một sản phầm làm từ cói) kiếm thêm thu nhập.

“Em không biết có thể theo học được đại học nữa hay không. Nếu em đi học thì bác gái sẽ vất vả nhiều, bác năm nay đã hơn 60 tuổi rồi không còn được khỏe như trước nữa. Mấy năm đại học không phải là ngắn, bác đang còn phải nuôi em gái út học ít năm nữa, chắc em phải dừng bước tại đây thôi”, Khiêm bộc bạch.

Những ngày vừa qua, khi nghe cháu gái thông báo đậu đại học, bà Tam vui mừng lắm. Nhưng nhìn cháu gái buồn rầu nói không đi học mà lòng bà đau như cắt, có những đêm bà suy nghĩ đến không chợp mắt.

“Mỗi tháng bán rau, đan quại cũng được vài triệu đồng không biết có đủ nuôi cháu ăn học nữa không. Nghe cháu đậu đại học tôi cũng vui lắm, nhưng không biết lấy tiền đâu để cháu đi học được bây giờ”, bà Tam chia sẻ.

Cô Bùi Thị Tâm, giáo viên chủ nhiệm lớp 12 A6, Trường THPT Lương Đắc Bằng chia sẻ, Khiêm là một học sinh thông minh, chịu khó. Dù hoàn cảnh khó khăn nhưng em luôn nỗ lực vươn lên trong học tập và cuộc sống, luôn được thầy cô và bạn bè yêu quý.

Những giọt nước mắt mặn chát của cô gái mồ côi trước ngưỡng cửa đại học - 7

“Biết tin Khiêm đỗ đại học tôi mừng lắm, nhưng giờ không biết lấy tiền đâu để cho cháu đi học được”, bà Tam nói.

“Nguyện vọng của em là vào Trường Đại học Y. Tuy nhiên, thời gian đào tạo ngành này lại tương đối dài. Trong khi gia cảnh của em vô cùng khó khăn,  mong các nhà hảo tâm có thể giúp đỡ để em thực hiện được mơ ước của mình”, cô Tâm mong muốn.

Theo bà Nhữ Thị Tiến, Trưởng thôn Tây Đại, gia đình cháu Khiêm thuộc diện hộ nghèo ở thôn. Cha mẹ đều qua đời vì bệnh ung thư, hiện các cháu đang sống cùng bác ruột. Mặc dù gia cảnh khó khăn, nhưng các cháu rất chịu khó học tập.

“Nhiều năm qua, chính quyền địa phương cùng bà con chòm xóm cũng thường xuyên thăm hỏi, động viên. Khi biết tin cháu đậu đại học chúng tôi rất mừng. Nhưng không biết bác gái có đủ tiền để nuôi cháu ăn học nữa không. Hy vọng các nhà hảo tâm có thể giúp đỡ để các cháu được học hành, có công việc ổn định”, bà Tiến nói.

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

1. Mã số 4232: Em Trịnh Như Khiêm

Địa chỉ: Thôn Tây Đại, xã Hoằng Xuyên, huyện Hoằng Hóa, Thanh Hóa.

ĐT: 0377627975 (em Khiêm)

Theo Thanh Tùng/vinewstoday

Nguồn: http://vinewstoday.com/nhung-giot-nuoc-mat-man-chat-cua-co-gai-mo-coi-truoc-nguong-cua-dai-hoc-2745.html