Giữa ᴅịᴄʜ, 30 lao động nghèo đi bộ từ Ƅìnһ Định về Quảng Ngãi: Đói lả, ăn gói mì sốпg lót dạ

0
169

30 lao động nghèo đi bộ từ Bình Định về Quảng Ngãi giữa lúc tình hình dịch bệnh đang căng thẳng khiến nhiều người chạnh lòng.

Đoạn clip hiện thu hút nhiều người quan tâm trên mạng xã hội và chỉ mong tình hình dịch bệnh sớm được kiểm soát để mọi thứ được bình yên trở lại. 

Thời gian này, nhiều người chịu ảnh hưởng nặng nề khi dịch bệnh bùng phát như mất việc, thất nghiệp hay thậm chí nhiễm bệnh. Người khá giả đã bị ảnh hưởng, huống gì những lao động bình dân vốn ăn bữa nay lo bữa mai phải chật vật, khốn cùng thế nào.

Điển hình, mới đây đoạn clip do Thiếu tá Đỗ Thành Sự (công an tỉnh Quảng Ngãi) chia sẻ trên trang cá nhân đã nhanh chóng thu hút nhiều người quan tâm. Theo đó, 30 lao động đi bộ từ Bình Định về Quảng Ngãi đã đói lả, kiệt sức do hết lương thực. Khi phát hiện đoàn người, các chiến sĩ công an tại chốt kiểm soát dịch đèo Bình Đê (nơi giáp ranh với tỉnh Bình Định) đã nhanh chóng hỗ trợ mì tôm sống để mọi người ăn tạm. Sau đó, đoàn người được hỗ trợ phương tiện để được đưa về nhà.

“Những người này cho biết, họ đi làm thuê tại thị xã Hoài Nhơn (tỉnh Bình Định). Họ bắt đầu đi từ 2 giờ chiều hôm trước, mệt thì ngủ nghỉ bên đường. Đến trưa hôm sau họ về đến chốt kiểm dịch đèo Bình Đê”, Thiếu tá Sự chia sẻ.

(Ảnh: TS)

Do phương tiện giao thông bị hạn chế lúc dịch bùng phát, đoàn người này quyết định đi bộ về quê. Họ mất việc hoặc công việc khó khăn nên hết tiền và về quê là lựa chọn khả thi thay vì bám trụ ở xứ người. Nhìn cảnh mọi người trong đoàn ăn gói mì tôm sống, phải nói nước mắt chực chờ rơi vì xót xa và khốn đốn đến thế là cùng!

(Ảnh: TS)

Phải nói, trận bùng dịch lần này đã gây thiệt hại nhiều về sức khỏe lẫn tinh thần của mọi người. Từ giàu đến khó, ai nấy cũng ít nhiều hứng chịu khó khăn do dịch. Chỉ vài ngày trước, 4 mẹ con đi xe đạp từ Đồng Nai về Nghệ An do dịch bùng, công việc khó khăn rồi hết tiền. Câu chuyện chưa kịp lắng xuống, nay lại thêm 30 người lao động nghèo đi bộ từ Bình Định về Quảng Ngãi.

Đoàn người được hỗ trợ phương tiện đưa về nhà. (Ảnh: TS)

Nhìn những hình ảnh này, chợt nhớ đến Ấn Độ vài tháng trước cũng chứng kiến nhiều hoàn cảnh vô cùng thương tâm. Có những dòng người đi bộ về quê do thất nghiệp, hết tiền không thể bám trụ lại thành phố. Có cô gái 15 tuổi đạp xe quãng đường 1.200km chở cha từ thành phố về quê giữa lúc bùng dịch.

Chỉ biết thở dài. 

Những người còn cái ăn cái mặc, không phải lo nghĩ nhiều giữa lúc này có lẽ nên biết ơn, trân quý điều đang có. Bên cạnh đó, nếu có thể, hãy trao yêu thương đến những hoàn cảnh khó khăn hơn mình. Điển hình nhiều mạnh thường quân đã đứng ra hỗ trợ lương thực, thực phẩm cho những người dân khó khăn hoặc người ở khu vực cách ly, phong tỏa. Hay hôm nay, những chuyến bay hay chuyến xe nghĩa tình đón người dân đang sinh sống, học tập và làm việc tại TP.HCM trở về quê hương cũng khiến nhiều người cay mắt.

Với những lao động nghèo, phải thấu hiểu là họ quá khó khăn, không còn khả năng ở lại thành phố vì thiếu ăn hoặc chủ trọ không cho nợ tiền nhà nên phải chọn cách về quê. Tuy vậy, việc di chuyển trong lúc này cần đảm bảo an toàn tuyệt đối như xét nghiệm kỹ lưỡng, tránh ghé nhiều nơi dọc đường. Trong khi đó, những người khó khăn, họ chỉ canh cánh làm sao về được nhà.

Nhờ lực lượng ở các chốt kiểm dịch nên mới kiểm soát được những trường hợp đi bộ/đạp xe về quê giữa thời điểm này. Cũng ấm lòng khi biết 4 mẹ con đạp xe từ Đồng Nai về Nghệ An sẽ được hỗ trợ phương tiện. Hoặc Ủy ban MTTQVN tỉnh Quảng Ngãi đã trích Quỹ Vì người nghèo hỗ trợ hơn 100 hộ dân đi làm ăn xa quay về địa phương, mỗi hộ 1 triệu đồng. Đồng thời, hỗ trợ gạo, nhu yếu phẩm thiết yếu để bà con vượt qua khó khăn trước mắt.

Nguồn Tiền Phong 

https://tienphong.vn/mat-viec-30-nguoi-di-bo-xuyen-dem-tu-binh-dinh-ve-quang-ngai-post1358019.tpo

Tổng hợp : Webtretho 

Theo Tạp Chí Sở Hữu Trí Tuệ

xóᴛ xᴀ 4 ngư dân ɴʜịɴ đóɪ đi bộ từ Ninh Thuận về Phú Yên: 2 tháng đáɴʜ cá nhưng không có ᴛɪềɴ

Những ngày vừa qua, chúng ta liên tiếp chứng kiến những câu chuyện rất đau lòng về dịch bệnh.

Đặc biệt với dân lao động nghèo, không việc làm, không tiền bạc, không còn hy vọng, họ khăn gói trở về quê trong tình cảnh rất chua chát, có người đạp xe, có người đi bộ.

Ví như hình ảnh của 47 công dân từ Khánh Hòa tự xách hành lý đi bộ về Quảng Ngãi, hay mới nhất là trường hợp của người mẹ dẫn theo 3 đứa con đạp xe từ Biên Hòa ra Nghệ An. Tất cả họ, đều khiến chúng ta đau lòng và hôm nay, lại có thêm một câu chuyện buồn như thế.

Cụ thể, vào chiều 16h chiều ngày 19/7, Đội SOS Hội Chữ thập đỏ tỉnh Phú Yên nhận được thông tin có 4 ngư dân là công dân Phú Yên đang đi bộ từ Ninh Thuận về quê. Một thành viên của đội gọi điện cho ngư dân nhưng điện thoại các anh hết pin. Đến khoảng 20h cùng ngày, một ngư dân gọi lại và cho biết họ đang ở cách Khánh Hoà khoảng 30km. Hiện tại cả nhóm đang rất mệt.

“Chúng tôi bảo các anh dừng lại đừng đi nữa, đợi chúng tôi đưa xe đến đón” – một thành viên của Đội SOS cho hay. Xuất phát từ 21h tối hôm đó, khoảng 0h ngày 20/7, xe của Đội SOS đã gặp được 4 người đàn ông, trong đó có 2 người sinh năm 1991, 2 người khác sinh năm 1988 và 1984, đang ngồi vất vưởng bên đường.

Hình ảnh 4 ngư dân đi bộ cả ngày dài (Ảnh: VietNamNet)

Khi hỏi chuyện, lái xe của đội mới biết 4 ngư dân này đi theo tàu cá đến Ninh Thuận đã 2 tháng nay nhưng vì dịch dã, họ không có thu nhập, các chuyến xe liên tỉnh cũng không có. Vừa hết tiền vừa khó khăn về phương tiện, họ quyết định đi bộ về quê.

Bốn người đàn ông bắt đầu hành trình từ 5h sáng và đã đi được khoảng hơn 100km trong vòng 1 ngày trời. “Lúc chúng tôi đón họ là nửa đêm nhưng họ nói từ sáng tới giờ chưa được ăn gì. Mỗi người chỉ vác theo một ba lô đồ đạc và chắc là không có nhiều tiền trong túi. Trên xe chúng tôi lúc ấy chỉ có nước lọc. Trong vòng 4 tiếng về đến nhà, 4 người uống hết 12 chai nước lọc. Có lẽ họ đã rất đói và mệt”.

Về đến nơi, xe cũng đưa cả 4 người về Trạm Y tế xã để làm thủ tục khai báo và xét nghiệm nhanh Covid-19. Khi tất cả đã về nhà an toàn, vợ của một ngư dân đã gọi điện cho Đội SOS nói lời cảm ơn trong xúc động: “Cảm ơn mọi người nhiều lắm. Em khóc từ sáng tới giờ, không biết phải làm sao”.

Chia sẻ về đội xe cứu hộ miễn phí, đại diện nhóm cho biết, Đội SOS được thành lập từ tháng 12/2020 với mục đích cung cấp các chuyến xe chở người gặp tai nạn, người bệnh miễn phí trong địa phận tỉnh Phú Yên. Tuy nhiên, đây là trường hợp đặc biệt nên đội vẫn sẵn sàng chở các anh về nhà.

4 ngư dân đã được giúp đỡ, trở về nhà an toàn (Ảnh: VietNamNet)

Thật chẳng biết nói làm sao khi nghe được câu chuyện về những người đàn ông vốn sức dài vai rộng, vốn là trụ cột gia đình, nay lại lâm vào bước đường cùng vì dịch dã, phải đi bộ về nhà. Có lẽ khi nhận được tin, vợ con họ đã khóc nức lên vì thương chồng, thương cha. Còn chúng ta, cũng đã rơi lệ vì thương quá những mảnh đời nghèo khó.

Nếu như 4 mẹ con ở Nghệ An khi đạp về quê, họ còn có ít tiền trong túi, còn được người đi đường giúp đỡ thì với 4 ngư dân chài lưới, họ gần như cạn kiệt, cả về tài chính lẫn tinh thần. Họ đi bộ trong cơn đói, từ sáng tới tối, đến khi gặp được lực lượng cứu hộ, họ uống liền 12 chai nước để lấp đầy bụng trống. Trời ơi, sao mà khổ đến vậy hả trời.

Có lẽ 2 tháng qua, họ đã cố gắng cầm cự, cố gắng tiêu dè sẻn khoản tiền ít ỏi. Họ biết là dịch còn kéo dài, kinh tế sẽ còn khó khăn, nhưng họ không dám trở về nhà “sớm” bởi hy vọng còn nước còn tát. Họ không muốn làm gánh nặng cho vợ con, họ bị áp lực bởi hai tiếng đàn ông, là trụ cột trong nhà.

Chỉ đến lúc kiệt quệ rồi, họ mới lê từng bước chân trở về. Chỉ những ai đã từng rơi vào hoàn cảnh ấy mới hiểu, xót xa và bi thương đến mức nào. Cũng may, họ đã gặp được những người tốt bụng, được Hội Chữ Thập Đỏ nhanh tay giúp đỡ. Dù trong hoàn cảnh nào thì người Việt vẫn luôn tử tế với nhau, đó là điều ấm áp giữa những ngày gian khó.

Dịch bệnh, công nhân khổ, nông dân lao đao, ngư dân cũng suy sụp, và tất nhiên, chẳng có một ngành nghề nào được an yên, chẳng có một gia đình nào được vui vẻ. Vậy nên xin mọi người hãy nâng cao ý thức của mình hơn nữa để những ngày tháng ảm đạm thế này sớm qua nhanh.

Sau cùng, nhìn ở góc độ sâu xa, phải chăng thiên nhiên đang gửi thông điệp tới cho loài người, nếu còn phá hủy môi trường, ăn thịt động vật hoang dã thì chính chúng ta phải chịu hậu quả cho hành động của mình.

Ngẫm mà xem, một đám cháy có thể phá đi một khu dân cư, một trận lũ lụt có thể làm tan nát một tỉnh, một cơn sóng thần có thể cuốn phăng cả đất nước, và chỉ một con virus nhỏ bé thôi, có thể làm thế giới lung lay. Đã đến lúc, chúng ta phải thay đổi lại lối sống của mình.

Nguồn Vietnamnet

https://vietnamnet.vn/vn/doi-song/gia-dinh/4-ngu-dan-di-bo-tu-ninh-thuan-ve-phu-yen-nhin-doi-xuyen-ngay-guc-ben-duong-757817.html

Theo Tạp Chí Sở Hữu Trí Tu