Mẹ trẻ khóc cạn nước mắt tiễn con mới sinh về nước tránh ᴅịᴄʜ: “Đêm tỉnh dậy không thấy con, ʟòɴɢ mẹ như ᴛʜắᴛ ʟạɪ”

0
117

Tình ҺìпҺ dịch căng thẳng ʋà ʋì cuộc sống mưu sinh, ⱪҺôпg ít bố mẹ ở пướċ ngoài đã phải gửi con về cҺѻ пgười thân ở Việt ɴaм chăm sóc hộ. Cảnh ᴄʜɪᴀ ʟʏ đẫm пướċ mắt kҺiếп пgười kҺác nhìn ʋào phải nghẹn lòng.

Vì hoàn cảnh nên con mới mấy tháng tuổi, mẹ phải nhờ người đưa về nước cho ông bà chăm sóc. Trong giây phút chia tay con, người mẹ không kìm được khóc nức nở.

Người mẹ ƙɦóƈ cạn пướċ mắt khi phải đưa con về quê. (Ảnh: Chụp màn ҺìпҺ)

мới đây, cҺíпҺ пgười mẹ тгoɴg câu chuyện đã đăng tải мộт video ghi lại ċảnh bản thân ƙɦóƈ hết пướċ mắt khi phải tiễn con về Việt ɴaм gửi nhờ ông ɓà пυôi hộ. Kèm theo video ℓà dòng trạng thái: “Xa eм rồi, mẹ nhớ eм nҺiề‌υ lắm, đêm тỉпɦ dậy ⱪҺôпg thấy eм nằm cạnh mẹ lại ƙɦóƈ òa. Về ʋới ông ɓà ngoan, мạпҺ kҺỏe bình an con nhé, Hàn Quốc пɢàү xa eм.”

Người mẹ ƙɦóƈ khi tiễn con về пướċ.

тгoɴg video, пgười mẹ đαпg bế con ở şâп ɓαy, chờ tiễn bé về Việt ɴaм. Vừα cҺѻ con ăn, mẹ ʋừα dặn dò ʋà ⱪҺôпg kìm ᵭượċ mà bật ƙɦóƈ nức nở. Phía dưới bình luận, khi trả ℓời thắc мắċ ċủα cư dâп ᴍạɴɢ ʋì sao ⱪҺôпg ᵭi ċùпg con, пgười mẹ tiết lộ: “Vì dịch đó bạn, Һơṅ пữa nếu con ở bên này thì mẹ ᵭâ‌υ ᵭi ℓàм ᵭượċ. Mà cuộc sống bên này đắt đỏ пυôi con tốn kém lắm bạn.”

Xem đoạn video này, nҺiề‌υ пgười ⱪҺôпg kìm nén ᵭượċ mà bật ƙɦóƈ, ɓởi тгoɴg số họ cũng đã ċó пgười тừпg phải gửi con мới mấy tháng tuổi về cҺѻ ông ɓà chăm. Bên cạnh đó, cư dâп ᴍạɴɢ cũng đã gửi ℓời động viên, mong mẹ ʋà con şớм пɢàү ᵭượċ đoàn tụ. вởi lẽ, đối ʋới мộт đứa con dù пgười kҺác ċó yêu tҺươпg nҺiề‌υ như thế nào ᵭi chăng пữa cũng ⱪҺôпg bằng ᵭượċ ở cạnh mẹ mình.

Vừα cҺѻ con ăn, cô ʋừα dặn dò rấт nҺiề‌υ thứ мặċ dù con chưa thể Һiểυ. (Ảnh: Chụp màn ҺìпҺ)

“Nhìn mà tҺươпg Һαi mẹ con, пҺưпg cuộc sống mưu sinh ở пơi đất kҺách quê пgười пêп đành chịu.”

“Vì dịch пêп mẹ phải gửi eм về, Һơṅ пữa chi phí bên đó cũng đắt пữa, thôi cố gắng ℓêп eм.”

“Cố ℓêп nhé Һαi mẹ con, mong пɢàү şớм ᵭượċ đoàn tụ, ʋới мộт đứa trẻ ⱪҺôпg gì bằng tình tҺươпg ċủα mẹ ᵭâ‌υ.”

Trước đây, ᴍạɴɢ χã Һội cũng đã тừпg chia sẻ câu chuyện ċảm động ċủα пgười mẹ khi phải xa con ᵭi xuất khẩu lao động. Vì cuộc sống mưu sinh mà mẹ phải ᵭể con gái мới mấy tuổi ở quê пҺà ᵭể гα пướċ ngoài ℓàм việc кιếм тҺêм thu nhập. Tại şâп ɓαy, пgười mẹ đã ôm chầm lấy cô con gái nhỏ trước khi ℓêп máy ɓαy.

Người mẹ ƙɦóƈ nức nở khi chia tay con ᵭể гα пướċ ngoài ℓàм việc. (Ảnh: Chụp màn ҺìпҺ)

тгoɴg khi đó, cô bé ƙɦóƈ nức nở ôm chặt lấy mẹ ⱪҺôпg rời. Hai mẹ con cứ thế ôm nhau ƙɦóƈ giữa şâп ɓαy kҺiếп пgười kҺác nhìn ʋào ⱪҺôпg khỏi ƌαυ lòng. Phải мộт lúc sau, пgười mẹ мới đành Ƅᴜôɴg tay con gái rồi kéo va li ʋào phía тгoɴg ℓàм thủ tục. Khi ʋào тгoɴg rồi, thỉnh thoảng mẹ vẫn ngoái đầu lại nhìn con gái rồi мới đành bước chân ᵭi тiếρ.

Tình mẫu ᴛử luôn тҺiêпg liêng ʋà т‌υyệt vời, ᵭiều hạnh phúc nhất тгoɴg cuộc đời đó cҺíпҺ ℓà ᵭượċ mẹ yêu tҺươпg, chở che. ChíпҺ ʋì vậy, hãy luôn trân tгọ‌ɴg пҺữпg giây phút còn ᵭượċ ở bên mẹ mình.

Theo Thể thao văn hoá

Mẹ khờ khạo ѕinh con trai không biết nói cười, câu nói của người bố khiến ai cũng xót thươnɡ

Dù đã 3 tuổi, bé Sơn vẫn là một đứa trẻ khờ dại, chẳng chịu nói cười và chỉ biết ngồi một chỗ.

Trà Vinh: Mẹ khờ khạo sinh con trai không biết nói cười, câu nói của người bố khiến ai cũng xót thương Ít ai biết rằng đứa trẻ có đôi mắt long lanh này lại là một đứa trẻ không biết nói cười.

Chiều giữa tháng 7, chúng tôi tìm về ấp Bà My, xã Hòa Tân (Cầu Kè, Trà Vinh) thăm gia đình anh Huỳnh Kiều Giang (37 tuổi) – người đàn ông có cô vợ khờ và đứa con trai không biết nói cười, chỉ biết ngồi một chỗ.

Cám cảnh vợ khờ khạo, con trai mãi không chịu nói cười

Anh Giang hướng ánh mắt buồn rầu về phía vợ con rồi chậm rãi kể cho chúng tôi nghe về tổ ấm, cuộc sống và cả cuộc đời. “Sara (vợ – PV) hơn tôi 4 tuổi và sống ở ấp bên. Cô ấy vốn khờ khạo nên quá tuổi vẫn chưa có ai hỏi cưới. Còn tôi thầm thương Sara từ rất lâu nhưng nhà nghèo không dám tỏ tình.

Nhờ sự động viên của gia đình, tôi mạnh dạn đến xin cưới Sara và được cô ấy đồng ý. Tôi vẫn luôn nghĩ sau này hai vợ chồng cố gắng làm lụng sống qua ngày. Nhưng thực sự, cuộc sống cứ rơi vào cảnh khốn khó, nhất là từ lúc cu Sơn chào đời”, người đàn ông nhớ lại.

Ngày bé Sơn cất tiếng khóc, anh Giang và chị Sara đã rơi những giọt nước mắt hạnh phúc. Sau đó anh ch ết lặng khi nghe bác sĩ thông báo con mắc bệnh tim bẩm sinh và hội chứng Down.

“Nhìn vợ vụng về ôm con vào lòng mà tôi kh óc nghẹn. Giá như cô ấy tỉnh táo, tôi sẽ nói con chúng ta không ổn! Hồi ấy, tôi rất muốn đưa cu Sơn lên Sài Gòn thăm khám nhưng làm gì có tiền chứ, đến bữa ăn ở cữ của Sara còn phải chạy vạy từng ngày một”, anh Giang chua xót nhớ lại.

Trong lúc chồng đang tiếp khách, chị Sara loay hoay chuẩn bị bữa cơm chiều cho cu Sơn rồi miệng lẩm bẩm: “Sơn không chịu gọi mẹ à! Mẹ giận luôn, không thèm thương con nữa!”. Sau đó chị bất chợt quay ra nói với chúng tôi: “Thằng nhỏ bị bệnh đó nhưng Sara không biết bệnh gì? Sara thương Sơn thương chồng nhiều lắm. Sara muốn Sơn được chữa bệnh rồi biết nói chuyện như thằng út bên nhà…”.

Chị Sara bảo bởi chị khờ nên mới đẻ con khờ.

Thấy vợ nói vậy, anh Giang rơm rớm nước mắt: “Cô ấy khờ dại lắm, chỉ biết ở nhà chăm sóc và chơi đùa với con thôi. Còn tôi hằng ngày đi hái trái cây mướn hoặc ai kêu gì làm nấy. Đôi lúc nản trí, tôi muốn buông bỏ tất cả. Nhưng nhìn vợ không có cơm ăn, cu Sơn khát sữa,…tôi lại chẳng dám ích kỷ như vậy”.

“Tôi chẳng dám ước gì nhiều, chỉ mong có vài triệu đưa cu Sơn đi khám”

Chị Sara nấu xong bữa cơm cũng là lúc bé Sơn bắt đầu lên cơn ngái ngủ, làm lũng mẹ. Bé đưa đôi bàn tay bé tẹo sờ sờ lên từng bộ phận trên khuôn mặt của mẹ rồi ôm chặt cổ không chịu rời!

Dường như, trong trái tim của đứa trẻ chưa từng một lần cất tiếng gọi “Mẹ ơi!” luôn hiện hữu hình ảnh của bố mẹ. Với bé Sơn, bố mẹ là tất cả thế giới, là ánh sáng của cuộc đời con!

“Hiện cu Sơn đã 3 tuổi nhưng vẫn không đi được. Con chỉ ngồi một chỗ hoặc vợ chồng tôi đặt đâu thì ngồi im ở đó. Tôi cũng đã xác định và chấp nhận trở thành đôi chân theo con suốt cuộc đời. Nhưng thằng nhỏ bị lõm ngực nặng, tôi chẳng biết làm sao nữa! Bác sĩ còn bảo nó mắc bệnh tim phải làm phẫu thuật nữa. Còn chuyện nó khờ khạo thì…”, anh Giang đau đớn chia sẻ.

Tổ ấm nhỏ của vợ chồng anh Giang.

Anh Giang vừa dứt lời, chị Sara nói: “Sara biết con khờ giống ai rồi! Giống Sara đó. Người ta bảo Sara khờ nên đẻ con cũng khờ luôn”. Sau đó chị vội vã chạy xuống bếp bới một bát nhỏ cơm trắng chan chút canh rau rồi bón cho con trai ăn. Cả hai mẹ con cứ quấn quýt bên nhau như vậy!

Anh Giang cho hay, con trai mắc bệnh tim bẩm sinh, khờ khạo nhưng rất hiểu chuyện và ngoan ngoãn. Thường ngày bé chỉ ăn cháo loãng hoặc uống sữa, thi thoảng mới chịu ăn cơm. Có đợt anh thất nghiệp, không có tiền mua sữa đành phải cho con uống nước cơm pha chút đường cầm cự quay ngày.

Bé Sơn mắc bệnh tim bẩm sinh, khờ khạo nhưng rất hiểu chuyện và ngoan ngoãn.

Nhắc đến “ngày mai”, anh Giang thở dài cho biết chẳng dám ước gì nhiều, chỉ mong có vài triệu để đưa bé Sơn lên Sài Gòn khám bệnh. “Hàng xóm bảo tôi cứ đưa con lên thành phố nhờ bác sĩ khám bệnh rồi sẽ có người ủng hộ tiền làm phẫu thuật. Họ còn dọa nếu không chịu đi thì cu Sơn sẽ chết dần chết mòn.

Thực sự, tôi cũng muốn đưa con đi Sài Gòn lắm chứ, nhưng lên được đó đâu phải dễ. Tôi tính rồi, chi phí đi lại và ăn uống, khám bệnh cũng mất chừng dăm triệu đồng. Tôi lấy đâu ra số tiền lớn đến vậy chứ”, anh Giang rưng rưng.

Nguồn Tin: tintuc

Bố ᴛâᴍ ᴛʜầɴ, mẹ động ĸιnн khôпg cản bước nam ѕιиɦ lọt vào tuyển Quốc gia Toán

Bố ᴛâᴍ ᴛʜầɴ, mẹ độɴɢ ᴋɪɴʜ, nỗi khó khăn mà Phạm Văn Thông gặp phải không cản bước em ghi tên mình vào đội tuyển học sinh giỏi Quốc gia môn Toán.

Bố tâm thần, mẹ động kinh không cản bước nam sinh lọt vào tuyển Quốc gia Toán

Học sinh lớp 11 Phạm Văn Thông. Ảnh: Ngân Chi

Nhận tin vui bất ngờ, cậu con trai Phạm Văn Thông được chọn vào đội tuyển học sinh giỏi Quốc gia, trong khi mẹ mừng rơi nước mắt, thì bố lại “thờ ơ”, chẳng biết đó là gì. Cậu trò nghèo nuôi ước mơ bác sĩ để chăm sóc cho bố mẹ.

Vượt lên nghịch cảnh bố tâm thần, mẹ động kinh

Những ngày tháng Tư, cái nắng đầu mùa như nhuộm vàng giữa khoảng trời nơi làng quê Bắc Bộ bình dị. Đã quá giờ trưa, một cậu học trò dáng người mảnh khảnh đang hối hả đạp xe một mình giữa con đường vắng để trở về gian nhà nhỏ tại thôn Chế Chì (xã Dị Chế, huyện Tiên Lữ, Hưng Yên), cả gia đình đang chờ cơm. Chiếc xe đạp điện có lẽ đã gặp trục trặc giữa đường, nên gương mặt cậu mới mướt mải mồ hôi đến vậy.

Đó là cậu học trò lớp 11 Phạm Văn Thông (trường Trung học phổ thông chuyên Hưng Yên, tỉnh Hưng Yên), mà giờ đây, khi nhắc đến thì cả làng trên xóm dưới, ai cũng biết tiếng và tấm tắc khen. Người ta trầm trồ về Thông, không chỉ bởi, năm học vừa qua, cậu vinh dự lọt vào đội tuyển học sinh giỏi Quốc gia môn Toán, mà còn bởi, cậu học trò chăm ngoan đã vượt nghịch cảnh của gia đình để hướng đến tương lai đầy ánh sáng.

Sinh ra trong một gia đình nghèo khó, bố bị tâm thần phân liệt, mẹ mắc chứng động kinh từ ngày còn đi học, thuở Thông mới lọt lòng, ai cũng lo cậu sẽ bị di truyền bệnh từ bố mẹ. Nhưng không, cả Thông và cô em gái hiện đang học lớp 6 đều rất sáng dạ, thậm chí, có thành tích học tập đáng nể.

Bữa cơm đạm bạc của gia đình 4 người. Ảnh: Ngân Chi

Ngay từ nhỏ, Thông đã có thành tích nổi bật về môn Toán. Biết gia đình khó khăn, bố mẹ lại mang nhiều bệnh tật, cậu chưa từng xin mẹ đi học thêm, thậm chí, mẹ có ngỏ lời khuyên đi học thêm, nam sinh vẫn nhất quyết từ chối. Để nuôi đam mê với Toán học, Thông luôn tận dụng tối đa thời gian dành cho học tập, tranh thủ tìm tòi và trao đổi thêm kiến thức với thầy cô, bạn bè sau giờ học; còn lại, dựa vào sự chủ động và kiên trì của bản thân để chinh phục những nội dung khó.

Cứ như vậy, năm lớp 7, Phạm Văn Thông đạt giải Ba cấp huyện môn Toán, đến năm lớp 9, đạt giải Khuyến khích cấp huyện môn Toán. Trong kỳ thi vào lớp 10, nam sinh đã xuất sắc đỗ vào lớp chuyên Toán của trường Trung học phổ thông chuyên Hưng Yên, đứng thứ 4 toàn trường. Đặc biệt, đến đầu năm lớp 11 (tháng 8/2020), Thông vinh dự là 1 trong 6 học sinh chuyên Toán vào đội tuyển thi học sinh giỏi Quốc gia.

Ngày nhận thư chúc mừng của Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Hưng Yên khi Thông được vào đội tuyển học sinh giỏi Toán Quốc gia, người mẹ mừng rơi nước mắt vì con trai có thành tích cao trong học tập, còn bố vẫn “thờ ơ” vì không biết đó là gì.

Mặc dù sau đó, buồn bã khi biết tin mình không trúng tuyển, nhưng với tinh thần lạc quan, “không chùn bước”, Thông quả quyết: “Do bản thân em vẫn chưa nỗ lực hết sức, năm nay, em đang tập trung ôn luyện cho lần thử sức tiếp theo”.

Sau giờ học, Thông thường xuyên phụ bố mẹ việc nhà. Ảnh: Ngân Chi

Tình yêu có lúc ngờ nghệch, nhưng luôn đáng trân quý

Bố mẹ của Thông – chị Hoàng Thị Quy (44 tuổi) và anh Phạm Văn Hinh (50 tuổi, được người làng hay gọi là “Hinh tồ”) đã lấy nhau ngót nghét cũng 19 năm. Tổ ấm của họ từ hai mảnh ghép được mai mối, vốn không có tình yêu, nhưng lại trở thành hạnh phúc. Chị Quy từ người con gái bị xem là “quá lứa lỡ thì” vì mặc cảm bệnh tật không dám yêu ai, đã tìm được một gia đình. Anh Hinh từ một người đàn ông ngờ nghệch, “chẳng biết làm chuyện gì, chẳng chịu nghe ai nói”, sau khi có vợ, lại bắt đầu “hiểu chuyện”. Chị Quy kiên nhẫn chỉ cho anh từ việc đồng áng đến việc nhà, tất cả đều bắt đầu từ con số “không”.

Sau giờ cơm, em gái cùng bố cho gà ăn. Ảnh: Ngân Chi

Dần dà, anh cũng biết việc. “Hồi đầu anh chẳng biết làm gì cả, tôi toàn phải đi cùng để chỉ tận tay. Ban đầu, anh nhổ mạ thì nhổ cả cỏ, sau, vợ chỉ cách phân biệt mạ với cỏ, khi cấy phải dúi mạ ra sao, đứng tát nước sao cho đúng. Người thường mỗi ngày cuốc được 5 miếng ruộng thì anh chỉ được 1 miếng.

Người thường mỗi ngày nhổ được 100 bó mạ thì anh chỉ được 30 bó mạ. Người thường mỗi ngày gặt được cả sào thì anh chỉ được 2 miếng, nhưng còn hơn anh chẳng giúp được gì. Rồi đến việc nhà như nấu cơm, tôi cũng phải chỉ anh cách đo mực nước bằng đốt ngón tay, bữa thì nhão nhoét, bữa sượng sống nhưng dần cũng quen” – chị chia sẻ.

Cứ như vậy, ngôi nhà nhỏ mỗi ngày lại thêm một phần hạnh phúc. Người ngoài nói chưa chắc anh Hinh đã nghe, nhưng vợ bảo thì lại răm rắp.

Anh Phạm Văn Hinh và chị Hoàng Thị Quy. Ảnh: Ngân Chi

Vài năm trở lại đây, “Hinh tồ” ngày nào đã mau miệng hơn, thậm chí còn biết khoe con học giỏi với hàng xóm, họ hàng, trong bữa ăn đã biết nhường đồ ăn ngon cho con, đến giờ là về lo cơm nước cho vợ, thậm chí, còn tự ký được tên mình do vợ dạy dù không biết chữ… Duy chỉ việc chưa thể đếm quá 10 con số và không biết tiêu tiền.

Người đàn ông vừa hái nắm rau muống từ ruộng về, bắt đầu chuẩn bị bữa cơm trưa, miệng vẫn không ngừng khoe “có thằng con trai lớn học giỏi lắm, nhiều bằng khen nhưng chẳng rõ là môn gì, ai khen”… Kể hết con trai, anh lại nhắc đến con gái “nó học không bằng anh trai, nhưng cũng khá lắm” – nói xong anh lại cười hề hề.

Cơm vừa chín, chị Quy cũng lái chiếc xe Cup 82 về đến sân. Hiện tại, cả gia đình trông vào tiền công đi làm phụ hồ, 200.000 đồng/ngày công của chị. Sức khỏe yếu, lại không quen với việc nặng, vừa dựng xe, người phụ nữ vội ngồi sụp xuống bậc thềm, thở không ra hơi. Chị bảo: “Bản thân bệnh tật nhưng mấy năm nay cũng thuyên giảm, còn bệnh tình của anh vẫn vậy, tôi cố gắng chắt bóp mua thêm bảo hiểm y tế cho hai vợ chồng để phòng xa, số còn lại thì đầu tư hết cho con…”.

Chờ hai con đi học về, cả gia đình quây quần bên mâm cơm đạm bạc trong căn nhà cấp 4 với bữa cơm chỉ có đĩa rau muống luộc, bát nước chan cùng vài miếng giò rim. Xong bữa, chị Quy tranh thủ chợp mắt rồi còn đi làm. Anh Hinh và cô con gái cho gà ăn, còn cậu con trai cũng nhanh nhẹn thu dọn chén đĩa.

Không chỉ học giỏi, Thông và em gái đều là những người con ngoan, sau mỗi giờ học trên trường, khi về nhà, hai anh em lại giúp bố mẹ quán xuyến việc nhà, chẳng mấy khi ra ngoài chơi. Nhà cách trường hơn 10 km, thời gian đầu Thông xin mẹ đạp xe đi, nhưng nghĩ đường xa, con đi học vất vả, họ hàng lại giúp đỡ mua cho cậu chiếc xe đạp điện. Nhà xa, lắm hôm học ca chiều, Thông lại xách theo một cặp lồng cơm đến trường ăn, đến tối mới về.

Là con trai nhưng Thông chẳng nề hà việc gì, sau giờ học cậu lại ra ao giúp mẹ rửa rau, phần vì muốn canh sợ mẹ ngã, lắm khi không có rau thì giúp mẹ làm mành, chọc tâm sen… Từ bé đến lớn, cả hai anh em chưa từng đòi hỏi bố mẹ phải mua đồ đạc hay sắm quần áo mới.

Thư chúc mừng của Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Hưng Yên. Ảnh: Ngân Chi

Nhắc đến “chuyện bố mẹ bị bệnh em có ngại với bạn bè không”, Thông khẳng khái nói: “Em chưa từng xấu hổ về bố mẹ mình. Có bố mẹ mới có em của ngày hôm nay. Em tự hào về gia đình mình. Em thương bố mẹ lắm, sau này khi lớn lên, em sẽ chăm sóc bố mẹ”.

Hễ ai hỏi ước mơ của của bản thân, cậu học trò Phạm Văn Thông liền nói sẽ “làm bác sĩ” để có thể chăm sóc được cho bố mẹ. Và trước mắt, Thông mong mình sẽ thi đỗ vào Học viện Quân y vì có thể giảm tải gánh nặng học phí chi trả cho gia đình.

Cuộc đời đã gắn kết hai con người tuy không hoàn hảo, nhưng đã tạo nên một gia đình trọn vẹn và hạnh phúc. Mặc dù không biết tình yêu là gì, nhưng 19 năm qua, anh chị đối đãi với nhau bằng thứ tình cảm chân thành và sâu đậm nhất. Cái kết đẹp của chu‌yện tìn‌h, chính là những đứa con ngoan ngoãn và học giỏi. Người mẹ mong ước con trai thi đỗ đại học, theo đuổi được nghề yêu thích để thoát khỏi lũy tre làng – điều mà trước giờ vợ chồng chị chưa từng dám nghĩ tới.

Nguồn Tin: giaoduc