Mẹ chạy xe đạp vượt 450km chở 2 ᴄᴏɴ ɴʜỏ về mẹ đ.ẻ vì vợ chồng ᴄãɪ ɴʜᴀᴜ: chu‌ּyện ngư‌ּời lớ‌ּn, ᴛộɪ ᴛʀẻ ᴄᴏɴ

0
161

“Thất vọng giống như tiền lẻ vậy, nhỏ nhặt không đáng để tâm, nhưng một ngày khi gom đủ, tôi sẽ mua cho mình một vé xe không khứ hồi, vĩnh viễn rời đi”, có lẽ câu nói này đúng trong với người mẹ trong câu chuyện này

Mẹ chạy xe đạp vượt 450km chở 2 con nhỏ về mẹ đẻ vì vợ chồng cãi nhau: chu‌ּyện ngư‌ּời lớ‌ּn, tội trẻ con Ảnh minh họa

“Con gái mà gả chồng gần, có bát canh cần nó cũng đem cho” – Chẳng phải tự nhiên mà ông cha ta lại muốn con gái lấy chồng gần đến thế, chưa cần nói đến chuyện sung sướng hay giàu nghèo, nhưng chắc chắn bạn sẽ được lợi nhiều hơn mất. Mới đây trên mạng xã hội xôn xao hình ảnh người mẹ tự chạy xe đạp điện chở theo 2 đứa con nhỏ vượt 450km để trở về quê mẹ sau khi xảy ra mâu thuẫn với chồng khiến cư dân mạng cảm thấy chua xót và thấm thía câu nói: “Má ơi đừng gả con xa, chim kêu vượn hú biết nhà má đâu”.

Theo đó, người mẹ trẻ này lấy chồng cách xa nhà 450km, sau kết hôn, cô sinh được 1 bé trai và 1 bé gái, 2 đứa trẻ đều rất xinh đẹp và đáng yêu. Tuy nhiên một thời gian sau, giữa hai vợ chồng nảy sinh nhiều mâu thuẫn, người chồng đã giận dỗi và chạy xe ô tô bỏ đi nhiều ngày không về, để lại cô và 2 đứa nhỏ ở nhà.

Ban đầu người mẹ còn kiên nhẫn, nhưng về lâu về dài, người chồng vẫn kiên quyết không trở về khiến cô cảm thấy tổn thương. Khi cô muốn tìm người để chia sẻ thì đều không có ai để tâm sự, cuối cùng cô quyết định chạy xe đạp điện, chở theo 2 con cùng 2 chú chó bắt đầu hành trình vượt 450km để chạy về quê nhà.  Nhiều người hỏi lý do tại sao cô không đi ô tô, cô nói rằng đó là vì 2 chú chó không được phép ngồi trên xe. Còn chiếc xe ô tô ở nhà thì chồng cô đã lái, cô chỉ có thể đi xe điện.

Sau đó, gia đình cô khi biết tin con gái đang đi trên đường đã lập tức tìm xe đến đón, cuối cùng cả 3 mẹ con và 2 chú chó về nhà an toàn.

Khi sự việc được đăng tải trên mạng, có người cho rằng: “Người mẹ này tốt bụng quá, vừa lo cho con vừa lo cho cả 2 chú chó”. Cũng có người cho rằng “Người mẹ phải chăng đang quá tự cao tự đại, vì cái tôi quá lớn mà bất chấp nắng mưa, để con rơi vào phải chịu khổ cùng mẹ”. Thế nhưng suy cho cùng, có lẽ không ai hiểu được  gốc rễ của vấn đề, đó là những vết thương lòng thầm kín của một bà mẹ đã tổn thương quá nhiều, quả thực khi hôn nhân đổ vỡ thì chỉ còn biết quay về trong  vòng tay bố mẹ mà thôi.

Nguồn hình: sohu

Trên thực tế, chúng ta vẫn thường nghe chuyện bố mẹ ngăn cản con cái chuyện lấy chồng xa vì sợ con gái phải chịu khổ. Một đồng nghiệp của tôi quê sau khi kết hôn ở xa nhưng duyên lành chẳng được bao lâu, hai người lại cãi vã, có một câu nói khiến cô đau lòng đến mức mười mấy năm vẫn không thể nào quên được cái lạnh sống lưng lúc đó.

“Đây là nhà của tôi. Nếu cô không vui, hãy biến khỏi đây!”, anh chồng nói với giọng điệu lạnh lùng.

Có lẽ ai nghe thấy câu nói này cũng cảm thấy đau lòng, đặc biệt là bậc làm cha làm mẹ. Sinh con gái ra chỉ mong con được hạnh phúc, việc gả con gái lấy chồng xa giống như một thả 1 quả bóng bay cao lên bầu trời, có thể nhìn thấy nhưng không thể lấy lại được…

Nguồn Tin: webtretho

Thất lạc 43 năm, anh em sɪɴʜ đôɪ ở Hải Dương v

Chồng ốm nặng, bà Liên đành phải gửi hai con Thanh, Cảnh cho người khác nuôi. 20 năm sau bà tìm được Thanh, nhưng tận 43 năm mới tìm thấy Cảnh.

Anh em sinh đôi tìm được nhau sau 43 năm Vợ chồng ông Tràng, bà Liên cùng các con Trường, Thanh, Cảnh và Tý (từ trái qua). Tại Hải Dương ông bà sinh được 5 con, sau khi lên Lạng Sơn thì có thêm 2 con nữa. Ảnh: Phan Dương.

Đó là một đêm hè năm 1977. Giữa lúc trời đang nổi cơn giông, bầu trời thi thoảng sáng bừng lên vì những tia chớp rạch ngang dọc. Sấm nổ đùng đùng, mưa và gió lớn thổi bay một góc mái nhà tranh nhưng bà Phạm Thị Liên chẳng còn tâm trí nào để ý. Người phụ nữ đầu trần, đội mưa gió cõng chồng chạy đến trạm xá cấp cứu. Trong nhà chỉ còn 5 đứa con rúc dưới gầm giường. Một người hàng xóm thương tình ném vào quả bưởi, người anh cả vận sức bóc trong ánh mắt háu đói của đàn em.

Người cha của 5 đứa con, ông Trần Văn Tràng bị bệnh dạ dày cấp tính, mấy lần tưởng không qua khỏi. Một mình người mẹ chèo chống nuôi đàn con thơ và chồng không nổi. Sau cùng bà phải bán nhà lấy tiền chữa bệnh cho chồng. Cả gia đình rời quê Kim Thành, Hải Dương đi về hướng Lạng Sơn.

Dọc đường, họ vừa đi vừa xin ăn. Bảy người trong gia đình vạ vật, khi là mái hiên, lúc là ga tàu. Một ngày cuối năm ở ga Bắc Ninh, ông Tràng lên cơn đau thập tử nhất sinh. Thấy gia đình khổ sở, nhiều người gợi ý bà Liên cho bớt con đi làm con nuôi nhà khác. Bà nghĩ, cho con đi thì xót nhưng ít nhất “theo người ta còn có cơm ăn chứ ở bên mình sống nay chết mai”. Rồi bà quyết định cho đi hai cậu con trai sinh đôi mà ông bà đặt tên là Thanh – Cảnh để lấy tiền chữa bệnh cho chồng.

Thanh được cho về một gia đình ở Bắc Giang, còn Cảnh ở Bắc Ninh. Người mẹ cẩn thận ghi lại địa chỉ để sau này còn tìm lại. Ngoài cho đi cặp sinh đôi, hai người con thứ hai và thứ năm cũng được gửi đi chăn trâu, làm thuê cho người ta kiếm cái ăn.

Cả nhà còn lại đi dần lên Lạng Sơn. Do không có giấy tờ, họ lang thang khắp nơi, làm thuê kiếm sống.

Trong ký ức của mình, anh Trần Văn Cảnh chỉ còn nhớ một buổi sáng mùa đông, khi tỉnh dậy cậu bé 5 tuổi òa khóc vì không thấy mẹ cha, anh em, mà là một người phụ nữ xa lạ. Khóc chán, cậu được cho ăn, tắm nước nóng và thay một bộ đồ mới. Từ đó Cảnh ở với bố mẹ nuôi tại Tiên Du, cách ga Bắc Ninh 12 km với cái tên mới là Đức.

Bố mẹ nuôi của Cảnh lấy nhau 11 năm không có con. Bố làm trong quân đội nên điều kiện kinh tế tốt, Cảnh được ăn no, mặc ấm và đi học. Điều bất ngờ là sau khi nhận con nuôi, người mẹ bỗng nhiên được 3 đứa con. Chồng công tác xa nhà, một mình bà gồng gánh nuôi 4 con vất vả. Bà đành tìm về ga Phú Thái (Hải Dương) để tìm lại gia đình thật sự cho Cảnh. Về đây, bà được dân làng chỉ đến gia đình ông bà Trần Quốc Lộ, trú tại Phúc Thành (Kim Thành, Hải Dương) cũng bị lạc mất con.

Đến nơi, bà mẹ nuôi bất ngờ khi thấy em bé của gia đình ông Lộ có nét rất giống với Cảnh. Nghĩ đây chính là gia đình ruột của con, bà để lại địa chỉ của mình. Về phía gia đình ông bà Lộ, ngay tối hôm ấy đi làm về biết tin về đứa con thất lạc, họ sung sướng không thể ngủ. Ngay trong đêm họ chuẩn bị đồ đạc, sáng sớm lập tức tìm đến Bắc Ninh. Nhìn thấy Cảnh, trái tim người mẹ xa con bao năm đinh ninh đây chính là con ruột của mình bị lạc nên đón anh về nuôi. Lúc này, Cảnh vừa tròn 17 tuổi, đang học lớp 11.

Khi về ở tại gia đình, anh biết mình không phải con họ. Người con của họ bị thất lạc khi đi xem đá bóng, chơi trốn tìm với người cậu nên bị lạc, khác với Cảnh được cho làm con nuôi. Song vì gia đình quá tốt, quyến luyến nên anh ở lại. Đến tuổi trưởng thành, anh được bố mẹ nuôi thứ hai lấy vợ, cho đất làm nhà như các anh chị trong gia đình.

Cuộc đời anh Cảnh thêm một lần biến động vào khoảng năm 30 tuổi. Vợ chồng xích mích, không thể sống được với nhau nên ra tòa ly hôn. Lúc này, anh Cảnh đã ở cùng gia đình nuôi thứ hai hơn 20 năm. Sau biến cố gia đình anh bỏ vào Nam sinh sống. Chàng thanh niên mưu sinh bằng các nghề làm mộc và sơn. Ngày đi làm, đêm về thui thủi một mình. Tới năm 38 tuổi, anh nên duyên mới với một người phụ nữ quê Thái Bình.

Chị Phạm Thị Luyến, vợ anh Cảnh, chia sẻ: “Nỗi buồn tủi không có người thân hiển hiện lên khuôn mặt anh ấy. Nhiều lúc nhìn chồng thừ người ra, xác ở đây nhưng hồn đi đâu mất”. Chị động viên chồng tìm về nguồn cội bằng cách viết thư lên chương trình Như chưa hề có cuộc chia ly.

Anh Cảnh và vợ trong chuyến đi Sapa giữa tháng 6/2020, sau cuộc đoàn tụ. Họ thăm 2 người anh em đang lập nghiệp tại đây. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Sau khoảng chục năm ở Lạng Sơn, gia đình ông Tràng trở về quê cũ. Trong thời gian này họ vẫn giữ liên lạc với những gia đình nhận nuôi. Khi các con trưởng thành thì lần lượt tìm về với gia đình.

“Chỉ riêng Cảnh, ngày cho con đi tôi yên tâm vì có giấy tờ cam kết, địa chỉ đầy đủ. Nhưng năm sau quay lại thăm mới biết họ cho địa chỉ không đúng”, bà Liên, 74 tuổi, chia sẻ.

Mỗi năm một lần, bà Liên quay về ga Bắc Ninh, đi hết từ xã này sang xã khác tìm Cảnh. Khi người con cả trưởng thành, anh thay cha mẹ đi tìm. “Từ năm 17 tuổi đến khoảng năm 30 tuổi tôi tìm em rất nhiều. Nghĩ không biết em ở đâu, ốm đau ra sao, sống chết thế nào là lòng quặn thắt”, anh Trần Văn Trường, 52 tuổi, bộc bạch.

Anh Trần Văn Thanh, người chia đôi giọt máu với Cảnh, chia sẻ thêm, từ năm 25 tuổi được bố mẹ nhận về, anh đã tham gia vào cuộc tìm kiếm. “Cùng được cho làm con nuôi, tôi trải qua buồn tủi, chắc em cũng vậy. Nhiều lúc ốm đau, tôi nghĩ chắc đứa em của mình cũng ốm. Nhưng sao tôi được về với gia đình, mà em thì không được?”.

Hè năm 2019, anh Trường gọi tất cả các em trai về, quyết tâm đi tìm Cảnh một lần quy mô nhất. Họ xuất phát từ ga Bắc Ninh, mỗi người đi về một hướng. Ngày hôm đó mưa rả rích từ sáng tới đêm, bốn anh em vẫn đội mưa mà đi.

Đến chiều, anh Trường nhận điện thoại từ người em thứ hai báo “đã tìm được một người có những đặc điểm gần khớp với Cảnh”. Từ tứ phía, họ hội tụ về khu vực cầu Bò Sơn. Tới nơi ai nấy hụt hẫng. Muốn biết có phải là Cảnh không chỉ cần nhìn vào anh Thanh, song người này không có nét giống.

Ngày hôm sau họ tiếp tục lên đường. Giống như bao lần, họ vẫn không tìm ra được một tin tức gì về Cảnh hay gia đình đã nhận nuôi.

Anh Thanh (trái) và anh Cảnh (phải). Gia đình đang lên kế hoạch tổ chức lại đám cưới cho anh Cảnh và vợ để bù đắp phần nào những thiếu thốn anh đã phải chịu đựng. Ảnh: Phan Dương.

Ngoài tự tìm, gia đình cũng gửi thư tới chương trình Như chưa hề có cuộc chia ly, từ tháng 8/2007. Sau nhiều năm không có tin tức, gần đây chương trình liên tục gọi cho gia đình bà Liên xác minh thông tin. Riêng phía anh Cảnh, do bị mất điện thoại và chuyển về Thái Bình sinh sống nên những người làm chương trình không thể liên lạc được. Mãi gần đây họ mới kết nối được với anh.

Nhận được tin báo đã tìm được gia đình, anh Cảnh vui không thể ngủ. Nhưng vì đã một lần nhận nhầm nên lần này anh nhất quyết không tham gia ghi hình nếu không được xét nghiệm huyết thống. Thông lệ của chương trình, khi tất cả các dữ liệu đều khớp sẽ không làm ADN, nhưng vì thương anh Cảnh nên họ đã chiều theo nguyện vọng của anh. Kết quả, người con lưu lạc đã tìm được cha mẹ, anh chị em ruột của mình sau 43 năm.

Đầu tháng 6 vừa qua, vợ chồng anh Cảnh xuất phát từ Thái Bình, đại gia đình bà Liên lên đường từ Hải Dương, cùng bay vào Sài Gòn chuẩn bị cho ngày đoàn tụ. 43 năm bao điều để nói, nhưng lúc nhìn thấy nhau chỉ còn lại là những giọt nước mắt, nụ cười và cái ôm thật chặt.

Nhớ lại giây phút nhìn thấy một người giống hệt mình ở trường quay, anh Cảnh kể: “Tôi giật mình. Cảm xúc lúc đấy lâng lâng, sung sướng, tim đập loạn xạ. Nếu biết là có anh sinh đôi, tôi đã chẳng đòi làm ADN nữa”.

Hơn một tháng sau ngày đoàn tụ anh Cảnh cười nhiều hơn cả 48 năm cuộc đời. Hầu hết thời gian qua, anh ở tại nhà bố mẹ ở Hải Dương và đi thăm các anh em đang sống ở Bắc Giang, Sapa.

Với người anh sinh đôi, Cảnh cũng thấy mối liên hệ mật thiết hơn những người thân khác. Họ ăn ý trong lối nói chuyện hài hước, chung sở thích ăn uống, thích được cùng tắm sông, ngủ chung và có trải nghiệm bị đau đầu, sổ mũi giống hệt nhau.

“Hôm đầu gặp, bố vợ anh nhận nhầm em là con rể”, anh Cảnh cười nói.

“Bữa ấy vợ em thì vỗ vai anh vì tưởng là chồng”, anh Thanh cười tiếp lời.

Nguồn Tin: vnexpress

ỡ òa tìm được nhau: Từng nhận nhầm người thân