Người mẹ 53 tuổi ngày ngày đạp xe gần 50km chở coп đi học, lượm ve chai để mưu ѕιиɦ

0
286

Chiếc xe đạp cọc cạch chở 3 con người len lỏi giữa dòng xe cộ ngược xuôi của Sài Gòn hoa lệ. Mưa nắng, người mẹ 53 tuổi cùng với hơn 50km cho quãng đường hằng ngày bà phải chở 2 cô con gái đi học, chính là minh chứng tuyệt vời nhất cho một tình yêu thương vô bờ bến. Kệ những bất hạnh đang ngaпg qua cuộc đời.

Người mẹ ấy là bà Nguyễn Thị Mai (53 tuổi, quê Kiên Giang). Bà Mai có hai người con gái là bé Khưu Thị Quỳnh Giao (9 tuổi) và Khưu Thị Ái Mi (12 tuổi).

Điều không may mắn là từ khi lọt lòng mẹ, Ái My lại bị bại não nên pнát triển không bình thường. Thấy con bị như vậy, nên từ khi My mới sinh ra, bà Mai rời quê Kiên Giang lên Sài Gòn mưu sinh để nuôi con.

Hơn 12 năm ở Sài Gòn, bà Mai mưu sinh bằng nghề lượm ve chai. Căn nhà trọ nhỏ ở số 8, đường số 24 (giao với đường Nguyễn Thị Định, Q.2) ngập tràn các loại ve chai. Từ 6 giờ sáng, bà đã dậy chăm sóc hai người con và chuẩn bị cho chúng hành trang để theo mẹ đi một ngày dài rong ruổi.

Bà Mai ẵm My lên chiếc xe đạp cũ kỹ được thiết kế ghế ngồi. Sở dĩ bà phải mang theo hai cô con gái vì Ái My không có ai trông coi. Bà cũng không có tiền cho My vào trung tâm nuôi dậy trẻ thiểu năng. Quỳnh Giao đi học ở trường tình thương Ánh Sáng (Q.3) đến trưa tan học cũng theo mẹ đi lượm ve chai.

Một ngày của mấy mẹ con trên chiếc xe đạp bắт đầu từ khoảng 7h sáng, là khoảng thời gian bà Mai đưa Quỳnh Giao đi học. Cô bé năm nay lên lớp ba, được học miễn phí ở trường tình thương và học rất giỏi.

Ba mẹ con đi qua nhiều tuyến đường trong thành phố như Nguyễn Thị Định, Lương Định Của, Điện Biên Phủ… Riêng quãng đường chở con đến trường là khoảng 15 km. Chiếc xe đạp lỉnh kỉnh đồ đạc, túi dứa, nước uống, có cả gối ôm… tựa như một ngôi nhà di động.

Tuổi cũng toan về già, hai người con cũng ngót gần 50 kg nên đạp được một vài đoạn bà lại dắt bộ, nhất là ở những quãng đường lên dốc.

Trên cầu Thủ Thiêm, vì dốc quá cao nên Quỳnh ᴅao đi bộ. Người mẹ đang mệt nhoài đẩy xe lên cầu giữa trưa nắng.

“Càng ngày Ái My càng lớn nên càng nặng trong khi vì đạp xe nhiều nên tay chân tôi hay tê, nhức mỏi”  bà Mai tâm sự.

Dù mệt nhưng người mẹ luôn quan tâm, chăm sóc cho con. Bà cũng có chồng nhưng cuộc sống không như ý. Chồng bà làm phụ hồ ở Sài Gòn 4 năm thì bị đau xương khớp nên về Kiên Giang làm thuê. Vừa để trông nhà và chăm sóc mẹ chồng 89 tuổi. Họa hoằn năm 1 lần chồng lên thăm vợ con.

Bé Quỳnh Giao hay than vãn với mẹ là ngồi xe kiểu vậy hay nhức mỏi. Bà cũng đành chịu, chỉ cố kiếm miếng nệm chèn vào chỗ ngồi cho con.

Đạp xe khoảng hơn 1 tiếng thì bà đưa Quỳnh Giao đến trường và đưa con vào học.

Thời gian trước, khi đưa con vào học xong thì bà hay chạy vòng vòng nhặt ve chai. Nhưng bây giờ, vì Ái My cân nặng tăng nên bà ngồi vỉa hè cạnh trường để chăm sóc con. Cô con gái cả khá quậy pнá, hay ăn, khổ nhất là chuyện đi vệ sinh. Người mẹ phải cho con mặc tã.

Sau khi đón con, chừng 12 giờ trưa ba mẹ con lại tiếp tục đạp xe, hướng về Tịnh xá Trung Tâm (Q.Bình Thạnh). Từ sáng đến trưa, bà Mai không ăn gì, chỉ uống nước trà. “Không có nhiều tiền chú ơi, tôi lượm ve chai tháng nào cao thì được 2 triệu, mà tiền phòng đã hết 1,2 triệu rồi”, bà bộc bạch.

Bữa trưa của ba mẹ con ở trong chùa. Thường có người thương tình hay cho họ một hộp cơm, có người thì cho chè, bánh tráng trộn… Ở trong chùa bà hay quét rác phụ nên có thêm ít cơm chay, đồ ᴄôпg quả. Đồ ăn không hết thì để dành đến tối. Đó là cách ba mẹ con sống qua ngày.

Sau khi lo chuyện ăn uống cho hai con xong, bà mới ăn phần cơm thừa còn lại. Xong xuôi đâu dó, bà lại mang Ái My đi tắm vì cô bé hay lê la ngoài đường. Một ngày, My phải tắm ít nhất hai lần.

Rồi bà đi lượm rác, tìm những chai nhựa còn sót lại đem bán ve chai. Trước kia, một ngày bà lượm được 4-5 bọc nhưng giờ chỉ còn 3 bọc ve chai.

Hành trình của ba người phải đến 8 giờ tối mới kết thúc, sớm hơn thì 6 giờ tối về đến nhà.

Cứ đi dọc đường, thấy chỗ nào có thùng rác là bà lại dừng xe cho Quỳnh Giao xuống nhặt. “Tôi không thể xuống nhặt ve chai được vì sợ My bị ngã”, bà chia sẻ.

Tính trung bình mỗi ngày, bà Mai chở hai người con đi quãng đường gần 50 cây số.

Với bà Mai niềm hạnh phúc nhỏ nhoi là được đưa con đi học và thấy “con khôn lớn nên người”. Dù cuộc sống của 3 mẹ con còn cơ cực và khốn khó nhưng bà lạc quan, mong đời con gái nhỏ của mình sẽ có cái chữ, không vất vả như mẹ. Điều bà trăn trở là không biết lúc mình già và Ái My nặng hơn thì sẽ thế nào đây. “Giá như có chiếc xe Cub 50 hay Charly để chạy thì ba mẹ con đỡ khổ”, người mẹ chia sẻ.

Nguồn: https://thichtintuc24h.com/nguoi-me-53-tuoi-ngay-ngay-dap-xe-gan-50km-cho-con-di-hoc-luom-ve-chai-de-muu-sinh/

Bố ᴛàɴ ᴛậᴛ, mẹ đᴀᴜ ốм, nữ ѕinh người Mường đạt 29,75 điểm vỡ vụn giấc mơ vào đại học

Gia cảnh nghèo khó cộng với việc bố bị tàn tật, chân tay co quắp và mẹ thường xuyên đau ốm, làm không đủ lo cho bữa ăn cả nhà nên dù đạt kết quả 29,75 điểm trong kỳ thi tốt nghiệp THPT Quốc gia 2021 nhưng em Phạm Thị Thuận (học sinh trường THPT Ngọc Lặc, Thanh Hóa) vẫn phải chấp nhận từ bỏ dở giấc mơ đại học để suy nghĩ về việc đi làm lo cho gia đình.

Bố tàn tật, mẹ đau ốm, nữ sinh người Mường đạt 29,75 điểm vỡ vụn giấc mơ vào đại học Căn bếp được lợp bằng lá cọ rất đơn sơ.

Tuổi thơ khốn khó

Vượt hơn 100km qua những con đường đầy sỏi đá, chúng tôi có mặt tại nhà em Phạm Thị Thuận (trú tại xã miền núi Cao Ngọc, huyện Ngọc Lặc) vào một buổi chiều tà.

Thấy có khách đến chơi, anh Phạm Văn Dũng (36 tuổi, bố em Thuận) vội lê đôi chân tật nguyền đi rót nước. Phía sau nhà, Thuận bỏ dở chảo cơm rang trên bếp, vội vàng tắt ga rồi mở cửa, dẫn chúng tôi vào nhà.

Xem Video: Nữ sinh nghèo tách vỏ hộp sữa chua nuôi ước mơ vào đại học

Nhìn sơ qua, ngôi nhà của gia đình Thuận không khác căn chòi là mấy. Với diện tích chỉ khoảng 20m2, căn nhà không có đồ đạc gì đáng giá ngoài chiếc giường và một cái bàn đã mục.

Bên chiếc chiếu manh, anh Dũng, bố của Thuận xoa những ngón tay co quắp lại với nhau, trầm ngâm kể về lý do dẫn đến di chứng tật nguyền. “Khi anh vừa lọt lòng được 3 ngày thì bị sốt, sau đó chân tay bị co quắp bất thường không rõ lý do. Thời đó, trên miền núi không có trạm xá, nhà cũng không có tiền nên cũng không xuống xuôi chữa được”, anh Dũng nói.

Chân tay không thể duỗi thẳng, vì vậy, kể từ khi mắc bệnh, anh thường xuyên phải bò để di chuyển, điều này khiến là hai chân rất đau buốt. Khi lớn hơn, anh dùng được cây gậy sắt để chống, đỡ đi được phần nào khó khăn.

Hai số phận, một người mang di chứng tật nguyền, một người thần kinh yếu đã về chung 1 nhà. Khi mang thai Thuận, ông bà nội đã cắt cho anh chị căn bếp làm nơi để vợ chồng ăn ở. Sau đó, khi Thuận được khoảng 9 tuổi, thấy căn nhà đã cũ nát và chị Xuyên đang mang thai em Phạm Bảo Nam, ông bà đã kêu gọi anh em họ hàng dựng căn chòi như hiện tại để anh chị về sống.

Gia đình thuộc hộ nghèo, chồng lại không có sức lao động nên 4 miệng ăn trong nhà trông chờ vào 1 sào ruộng và việc đi nhặt ve chai kiếm thêm của chị Xuyên. Những lúc được mùa, cả nhà có cơm ăn, còn những lúc mất mùa, cả nhà phải rau cháo qua ngày.

Hơn 10 năm làm ruộng và đi nhặt đồng nát, sức khỏe của chị Xuyên đã yếu đi rất nhiều, không còn làm được việc nặng. Bởi vậy, vào năm 2015, được người quen chỉ dẫn, chị đã lên huyện Quan Hóa xin đi làm tại một xưởng tăm.

Biết cảnh nhà nên từ năm 6 tuổi, Thuận đã xin đi chăn bò thuê để đổi lấy những bữa ăn qua ngày. Dịp nghỉ hè lớp 7, Thuận xin lên xưởng tăm của mẹ đi làm để có tiền phụ giúp gia đình.

Đến năm 2016, xưởng này chuyển ra Hà Nội nên chị Xuyên đi theo. Vì sức khỏe yếu và tiền lương phụ thuộc số lượng sản phẩm, thế nên, mỗi tháng, chị chỉ làm được khoảng 2-3 triệu đồng. Trừ tất cả các chi phí, mỗi tháng, chị com cóp được khoảng vài trăm để gửi về, có tháng thì không gửi được đồng nào.

“Trước kia, khi chưa có dịch thì tiền mẹ gửi đủ mua thuốc cho bố với đong gạo cho hai chị em. Mấy tháng nay, Hà Nội dịch kéo dài nên xưởng của mẹ cũng bữa nghỉ, bữa không nên mẹ không có tiền gửi về. Em hy vọng, trong thời gian tới, dịch bệnh sớm được khống chế để mẹ có thể đi làm lại”, Thuận chia sẻ.

Vượt lên nghịch cảnh

Được biết, do hoàn cảnh của hai bên ông bà nội ngoại cùng anh em họ hàng đều khó khăn nên từ trước đến nay cũng không hỗ trợ được gì nhiều ngoài cân gạo hay củ khoai, củ sắn. Biết vậy nên từ số tiền mẹ gửi về và 405.000đ tiền hỗ trợ tàn tật của bố, những năm qua, Thuận đã học cách chi tiêu để lo liệu đủ cho em và mình ăn học, cùng với đó là lo cơm nước trong gia đình.

Bữa chiều của gia đình Thuận chỉ có chảo cơm rang cùng ít rau luộc.

Từ ngày mẹ vắng nhà, Thuận có nhiệm vụ chăm sóc cho bố và em trai nhỏ, tự lo việc học. Một năm, nếu trong nhà có việc thì chị Xuyên về khoảng 2-3 lần, còn không có việc thì đến Tết chị mới về.

Suốt 12 năm qua, dù bụng không no nhưng em chưa bao giờ ngừng chăm chỉ. Nhìn xấp giấy khen treo trên tường, có thể thấy, Thuận đã rất cố gắng để duy trì danh hiệu học sinh giỏi, học sinh tiên tiến.

“Hồi ở nhà ông nội không có bàn nên em mang đèn sách đặt lên giường để học, từ đấy cũng thành quen luôn. Ở trường, biết hoàn cảnh em khó khăn nên các bạn và thầy cô cũng nhiệt tình giúp đỡ”, Thuận tâm sự.

Bằng khen học sinh tiên tiến, học sinh giỏi của Thuận được dán kín một mặt tường trong nhà.

Những năm tới lớp, ngoài sổ hộ nghèo được miễn giảm học phí, các thầy cô trong trường cũng thường xuyên kêu gọi và hỗ trợ để em nhận được các học bổng.

Trong kỳ thi tốt nghiệp THPT vừa qua, Thuận đã có một quyết định khá bất ngờ khi không đăng ký các nguyện vọng vào đại học mà chỉ thi để lấy tấm bằng tốt nghiệp.

Phát hiện sự việc, cô Nguyễn Thị Vân, giáo viên chủ nhiệm của Thuận đã đã động viên và đăng ký nguyện vọng cho em vào trường Đại học Hồng Đức với ngành Sư phạm Lịch Sử và Sư phạm Ngữ Văn vì cô biết em đam mê với nghề giáo.

Thuận vừa là mẹ, vừa là chị của em trai trong khoảng thời gian mẹ vắng nhà.

Không phụ sự kỳ vọng của mọi người, Thuận đạt 27 điểm khối C1 trong kỳ thi vừa rồi. Trong đó, Ngữ Văn em đạt 8,5 điểm; Lịch sử 8,5 điểm và Giáo dục công dân 10 điểm (tính cả điểm cộng vùng và dân tộc em đạt 29,75 điểm).

“Mẹ không nuôi được con học đại học, mẹ xin lỗi”

Vui mừng tột độ vì đạt điểm cao, Thuận chạy ùa về nhà ôm lấy cổ bố rồi cả hai bố con nhấc máy điện thoại báo tin vui cho mẹ.

“Cả nhà nói chuyện rất vui, mẹ cũng gửi lời chúc mừng đến em vì đạt kết quả thi tốt. Nhưng càng nói dài, giọng mẹ càng nghẹn lại vì mẹ biết không thể nào kiếm đủ tiền để nuôi em học đại học. Mẹ khóc, mẹ xin lỗi vì sự bất lực của mình rồi em cũng khóc, và bố em cũng vậy”, Thuận nước mắt rưng rưng, nhớ lại ngày gọi điện cho mẹ.

Mong ước trở thành giáo viên của Thuận có nguy cơ vỡ vụn vì gia đình không thể kham nổi khoản học phí lớn.

Xuyên suốt câu chuyện dài, Thuận không một lời oán thán mẹ vì em hiểu, những năm qua, mẹ đã phải gồng mình để nuôi nấng hai chị em ăn học.

“Ước mơ của em là được làm giáo viên, em thích dạy Sử hoặc Văn. Tuy vậy, em hiểu hoàn cảnh của gia đình không cho phép em đi học được nữa, nếu em còn cố chấp thì sẽ làm khổ mọi người. Bởi vậy, em cũng đang suy nghĩ đến việc đi làm nhưng cũng hơi lo vì em thấp bé quá”, Thuận cười nói.

Ngồi bên cạnh lắng nghe những suy nghĩ trưởng thành của con, anh Dũng không kìm được sự xúc động: “Tôi rất tự hào vì kết quả thi của cháu, nhưng cũng rất buồn vì không lo được cho nó đi học. Dù bị tàn tật, ít chữ nhưng tôi vẫn hiểu, nếu có được cái nghề, nó sẽ không phải đi làm nương, gánh củi, sẽ thoát được cảnh nghèo khó như chúng tôi”.

Chân và tay anh Dũng bị co quắp, bởi vậy đi lại rất khó khăn.

Từ ngày biết cháu Thuận đạt điểm cao nhưng có nguy cơ lỡ bước vào giảng đường đại học, cô Phạm Thị Hoan (52 tuổi, hàng xóm gia đình em Thuận) lộ rõ vẻ ưu phiền: “Mấy năm qua, mẹ cháu vắng nhà nên tôi cũng thường xuyên giúp nó đi chợ. Vì hiểu rõ cảnh nhà nên mỗi khi nó hết gạo là tôi lại cho, hoặc có thêm củ quả gì tôi cũng thường mang sang. Cháu Thuận thì rất ngoan, học giỏi, nhiều đêm tôi còn thấy cháu học bật đèn cho tới sáng. Vì thế, cứ nghĩ đến việc cháu phải bỏ dở việc học vì nhà nghèo là tôi cũng không sao kìm nén được cảm xúc của mình. Tôi muốn làm được một việc gì đó để giúp cháu có thể tiếp tục chặng đường đèn sách nhưng thực sự bất lực”.

Theo cô Nguyễn Thị Vân, giáo viên chủ nhiệm của Thuận thì từ khi biết kết quả thi, cô cùng các thầy cô trong trường đã liên tục động viên và tìm cách kêu gọi ủng hộ để hỗ trợ kinh phí bước đầu cho em nhập học.

“Thuận cũng nhiều lần bày tỏ với mình chuyện nên đi học tiếp hay dừng lại để đi làm phụ giúp bố mẹ. Mình thì cũng hiểu trong thâm tâm em luôn muốn thực hiện ước mơ làm giáo viên, nhưng do hoàn cảnh nghèo khó nên em mới phải làm như vậy. Nhìn những cố gắng, nỗ lực suốt bao năm qua của em, các thầy cô trong trường thực lòng không nỡ để em dừng bước trước giảng đường”, cô Vân bày tỏ.

Suốt nhiều năm qua, Thuận vừa phải cân bằng việc học, vừa phải lo cho bố và em trai.

Ông Phạm Văn Hà, Chủ tịch xã Cao Ngọc cho biết, gia đình em Thuận hiện đang là hộ nghèo trong xã, khi biết được thông tin em không có tiền đi học, xã cũng đã đấu nối với ngân hàng chính sách để giúp gia đình em vay vốn. “Bố em ấy thì bị tật tàn tật, mẹ thì đi làm xa, hoàn cảnh rất khó khăn. Khi biết được thông tin em có nguy cơ phải bỏ dở việc học vì không có kinh phí, chúng tôi cũng đã đến thăm, động viên và đấu nối với Ngân hàng chính sách để gia đình vay vốn. Hy vọng trong thời gian tới, sẽ có nhiều mạnh thường quân, nhà hảo tâm giúp đỡ để con đường học vấn của em Thuận không bị đứt gánh giữa đường”, ông Hà chia sẻ.

Nhìn hình ảnh cô bé cao 1m49, nặng 34kg khuất xa, chúng tôi quay đi mà lòng nặng trĩu khi nghĩ về tương lai của mù mịt đang chờ đợi em ấy. Rất mong, khi bài viết này đến được với bạn đọc sẽ có những tấm lòng thơm thảo dang rộng vòng tay chia sẻ khó khăn đối với gia đình anh Dũng để cô học trò nhỏ bé có tinh thần hiếu học sẽ được tiếp bước đến giảng đường đại học, thực hiện được ước mơ trở thành một cô giáo sau này.

Nguồn Tin: daidoanket