Nỗi buồn của người mẹ miền Tây có con gái 20 năm lấy chồng Đài Loan

0
187

20 năm trước, con gái út đang đi làm công nhân ở Bình Dương, bà Ca kêu con về để lấy chồng Đài Loan bằng được. Bây giờ, cuộc sống của con khó khăn, người mẹ ấy thấy thương và hối hận.

Nỗi buồn của người mẹ miền Tây có con gái 20 năm lấy chồng Đài Loan

Đoạn đường lên đò để qua cù lao Tân Lộc. Ảnh: T.A.

Giữa tháng 6, toàn thành phố Cần Thơ mưa tầm tã. Phường Tân Lộc, quận Thốt Nốt cách trung tâm thành phố 50 km. Tranh thủ lúc mưa tạnh, bà Nguyễn Thị Ca (73 tuổi) ra vườn nhổ ngò gai, chia từng bó, sáng mai ra chợ bán.

Vừa cắt bớt gốc, ngắt bỏ những lá vàng úa, bà Ca vừa kể câu chuyện của gia đình mình. Vợ chồng bà có cả thảy 10 người con, 3 trai, 7 gái. 9 người con lập gia đình với người cùng quê. Hiện ai cũng có cuộc sống hạnh phúc.

Chị Trang là con gái út. 20 năm trước, chị đến Bình Dương làm công nhân may mặc. Lúc đó, thấy các cô gái trong phường ai cũng lên TP.HCM thi tuyển để được lấy chồng Đài Loan (Trung Quốc) bà Ca cũng gọi con về tham gia.

Ban đầu, Trang cự mẹ, muốn được tự quyết định chuyện chồng con của mình. Khi nghe mẹ nói: ‘Con không nghe mẹ, sau này khổ đừng than’, chị dọn hành lý về quê. Sau đó, chị theo đoàn đến TP.HCM tham dự cuộc thi tuyển vợ của những người đàn ông Đài Loan.

‘Nó đi được một tuần thì trúng tuyển. Nghe bên mai mối giới thiệu, chồng nó có việc làm thu nhập cao, gia đình gia giáo, giàu có, tôi vui lắm. Tôi nghĩ, rồi đây con bé sẽ sướng’, bà Ca nhớ lại lúc được tin con gái thi đậu cuộc thi lấy chồng nước ngoài.

Ngay sau đó, bà cùng chồng, các con và mấy người trong họ, chuẩn bị quần áo đẹp ra bến đò lên TP.HCM dự đám cưới con. Ngày vui của con kết thúc, vợ chồng bà được bên mai mối đưa 6 triệu đồng tiền nộp tài của nhà trai.

Mỗi ngày, có hàng trăm chuyến đò chở khách qua sông đến với cù lao Tân Lộc và về đất liền. Ảnh: T.A.

Đến TP.HCM ngày thứ nhất, ngày thứ hai vợ chồng bà bắt xe về quê. Mọi thất vọng của người mẹ 10 con bắt đầu khi chị Trang qua Đài Loan làm dâu.

‘Nhà con rể tôi ở vùng quê nghèo của Đài Bắc. Cha mẹ nó ly hôn nhau. Vợ chồng nó phải đi thuê nhà ở, đi làm công nhân trong nhà máy’, bà Ca nói, giọng rầu rĩ.

Vì kinh tế khó khăn, hai năm trước, sau khi sinh con gái thứ hai được 6 tháng, chị Trang phải gửi con về cho người con gái thứ 6 của bà Ca nuôi giúp. ‘Con bé giờ được 2,5 tuổi rồi. Mỗi khi mẹ nó nhớ con, dì nó phải đưa qua Đài Loan cho gặp. Mẹ nó ở bên đó đi làm kiếm tiền nuôi bé lớn đang học đại học’, người mẹ sinh năm 1946 nói buồn.

Bà cũng cho biết, từ ngày con gái lấy chồng xa đến nay đã hơn 20 năm nhưng bà chưa nói chuyện với con rể bao giờ. Việc gặp nhà thông gia cũng không có.

‘Con rể tôi về đây 4 lần rồi. Nó nói tiếng Trung Quốc. Tôi nói tiếng Việt. Giờ có nói gì cũng không hiểu. Thôi, cứ im lặng’, bà Ca nói.

Bà Ca cho biết, 9 người con của bà kết hôn với người địa phương đều hạnh phúc, chỉ riêng có chị Trang là bà buồn nhất. Ảnh: T.A.

Cụ bà cho biết, nếu bây giờ được quyết định lại, bà sẽ không cho con gái lấy chồng ngoại. ‘Nhà người ta có con lấy chồng nước ngoài thì giàu lên, nhưng nhà tôi cực lắm’, bà nói.

Ở một gia đình khác, từ ngày có con gái lấy chồng Đài Loan, mỗi năm, chị Đỗ Thị Thu được đi nước ngoài 3-4 lần. Chị cho biết, chị học nhiều lần nhưng không nói được ngoại ngữ, vì thế, mỗi khi gặp mặt ông bà thông gia, chị không biết nói gì.

Người mẹ sinh năm 1975 cũng cho biết, lúc mới cưới, con gái chị ở chung với nhà chồng. Khi qua thăm con lần đầu, chị gặp đủ chuyện trái khoáy vì không hiểu và nói được tiếng Trung. ’Ba mẹ chồng con gái mời tôi ra ngồi nói chuyện, tôi xuống bếp lấy đồ ăn lên. Ông bà ấy mời tôi ăn cá, tôi hỏi lại: ’Anh chị muốn lấy cơm phải không’. Khi nghe con gái dịch lại, tôi ngại quá, không dám nhìn họ’, chị Thu kể.

Đến nay, con gái chị đã ra ở riêng, khi qua thăm con chị thấy thoải mái hơn, nhưng chị vẫn chưa thể nói chuyện cùng ông bà thông gia và con rể. ’Họ nói gì tôi cũng chỉ cười và gật đầu cho xong’, người mẹ miền Tây nói.

Đoạn đường trước nhà bà Ca được láng nhựa sạch sẽ. Ảnh: T.A.

Bà Nguyễn Thị Huệ, Chủ tịch hội Liên hiệp phụ nữ phường Tân Lộc cho biết, hiện nay, rào cản lớn nhất của các gia đình có con lấy chồng ngoại là ngôn ngữ. Nguyên nhân được bà Huệ cho biết, do các ông bố bà mẹ đã lớn tuổi, học thấp, vì thế không học được ngoại ngữ. Khi gặp con rể và thông gia, họ chỉ giao tiếp bằng nụ cười và ánh mắt.

Bà Huệ cho biết, hiện nay, vì việc lấy chồng theo kiểu giới thiệu, có tìm hiểu nên đỡ hơn. Trước đây, rất nhiều cô dâu đi làm dâu bị ngược đãi, chịu cảnh B.L và hôn nhân tan vỡ cũng vì không nói và hiểu được tiếng quê chồng.

‘Địa phương đã tổ chức nhiều buổi nói chuyện, đi từng nhà tuyên truyền, treo các băng rôn nói về những rào cản khi cho con đi lấy chồng ngoại nhưng chưa thành công’, bà Huệ nói. Bà cũng cho biết, hiện hội phụ nữ phường đang kết hợp với hội liên hiệp phụ nữ quận để làm những buổi tuyên truyền, vận động người dân học ngoại ngữ để phát triển du lịch địa phương và phục vụ cho việc giao tiếp với gia đình thông gia.

Nguồn Tin: vietnamnet

Gọi ᴠɪᴅᴇᴏ, mẹ kɦóc nấc ℓo coп gάι ở thành phố thiếu ăn, χιп cơm từ thiện khôпg ai cho vì mập

Lo lắng con gái ở thành phố sẽ bị thiếu ăn trong những ngày đại dịch, người mẹ vừa lặt rau, vừa khóc nghẹn.

Thời điểm này thứ quý giá nhất không phải là bon chen ra xã hội kiếm được bao nhiêu tiền hay ai nhà cao cửa rộng, ăn sang mặc ngộ hơn ai mà thứ quý nhất chính là các thành viên trong gia đình được đoàn tụ đông đủ, an toàn trong vòng tay bố mẹ. Có rau ăn rau, có cháo ăn cháo, miễn là bố mẹ gom đủ đàn con về với mình. Những gia đình có con cái đi học, đi làm xa nhà nhưng mùa djch này vẫn phải ở lại nơi đất khách quê người thì bố mẹ làm sao yên tâm.

Có đoạn clip ngắn ghi lại cảnh người mẹ vừa ngồi lặt rau vừa khóc, nước mắt ngắn dài khi nghĩ tới đứa con xa quê đang mắc kẹt lại thành phố. Trong điện thoại đang facetime với con gái, người mẹ không kìm được xúc động, cô con gái còn lại thì đứng quay clip và trêu chọc mẹ.

Ảnh chụp màn hình, FP Khóc thuê

Đầu video người mẹ nói: “Con gái mẹ chắc ở trên xin cơm từ thiện ăn” rồi bật khóc nức nở, lấy áo chùi vội những giọt nước mắt đang tuôn trào. Con gái trong clip im lặng khi nhìn mẹ khóc, cô gái đứng cạnh trêu: “Bả mập quá người ta đâu có phát đâu, hihihi”. Người mẹ hỏi lại: “Ủa không phát thiệt hả?”. Cô gái quay clip khẳng định chắc nịch: “Ừa, cái ông đó nói là mập quá ổng đâu có phát đâu. Nghèo có tiền ăn đâu mà mập”.

Lúc này người mẹ nhìn vào cô con gái trong điện thoại nghẹn ngào nhắn nhủ: “Mẹ có gửi khô đó nghe Hìn”. 

Ảnh chụp màn hình, FP Khóc thuê

Đoạn clip ngắn siêu dễ thương đã nhận được sự quan tâm lớn từ cư dân mạng. Ai nấy đều hồ hởi để lại bình luận cùng câu chuyện của bố mẹ mình cũng thương con y chang như vậy:

– Mẹ lúc nào cũng lo cho con, dù mẹ đang ở trong tâm dịch!

– Giống hồi tui đi đà nẵng mấy tháng, mẹ tui đi ăn tiệc thôi nôi đang ngồi ăn tôm cua ê hề cái khóc, con em tui hỏi sao thì mẹ bảo “thương chị ở ngoài đó không được ăn”.

– Bởi chẳng ai thương mình bằng gia đình cả. Ba mẹ có cực khổ cũng lo con mình no đủ.

– Coi mà đứt ruột, dù có sao cũng không dám cho ba mẹ biết. Biết chắc ba mẹ khóc hết nước mắt. Bình thường đã lo con có ăn ngon không, rồi giờ dịch lại càng lo hơn. Lúc nào nói chuyện cũng cố gắng để ba mẹ không lo.

– Mẹ mình mấy lần bảo gửi đồ lên mà mình không chịu. Vậy là từ ngày giãn cách ngày nào mẹ cũng hỏi có đồ ăn không rồi chửi không trượt phát nào.

– Mẹ tôi cũng vậy buồn lo rồi khóc, cứ sợ con đói khát. Cứ hỏi còn tiền không, rồi lại gửi lên cho. Nhớ mẹ quá, không biết bao giờ thì hết dịch để được về.

Ảnh chụp màn hình, FP Khóc thuê

Mới đây có đoạn clip ghi lại cảnh bà ngoại đứng một góc nhìn con gái và cháu ngoại đang mặc đồ bảo hộ, chuẩn bị đưa đi cách ly. Bà nước mắt giàn giụa, vừa khóc vừa trách móc con gái: “Trời ơi, tao nói mày rồi, mày không cần làm gì hết cứ ở nhà thôi tao nuôi. Để giờ cục vàng của tao phải như vậy nè trời”.

Trong lúc đó, “cục vàng” của ngoại ngây thơ nói với mẹ: “Mẹ ơi, bà ngoại không được đi du lịch với 2 mẹ con mình nên la mẹ kìa”. 

Ảnh chụp màn hình, nguồn Khóc thuê

Chỉ thông qua đoạn clip ngắn đã thấy rõ tình cảm gia đình vô cùng quý giá. Những người mẹ tần tảo cả đời nuôi con, nuôi cháu nhưng họ chưa bao giờ kể công, chưa thấy đủ. Trong mùa djch này, họ chỉ cần con cháu gom về đông đủ là họ đã mừng vui lắm. Không cần làm gì hết, không cần bôn ba kiếm tiền, chỉ cần ở nhà để cha mẹ lo, như vậy là được. Còn thấy con ở xa không thể về thì ngày nào cũng gọi điện nhắn tin hỏi thăm tình hình. Dù ở nhà có túng thiếu đến mấy vẫn xót con, muốn gửi cho chúng tiền bạc, thức ăn thật nhiều. Tấm lòng cha mẹ thật rộng hơn biển cả, suốt đời con cái mà sao trả hết ơn nghĩa này.

Giờ chẳng phải là lúc chúng ta động viên nhau phải nâng cao ý thức với djch bởi tình hình bây giờ mà ai còn lơ ngơ chủ quan thì người đó đáng trách hơn bao giờ hết. Cuộc sống trong những ngày giãn cách xã hội sẽ không tránh được bất tiện nhưng hãy đặt an toàn của bản thân và xã hội lên trên hết bạn nhé!

Tổng hợp : Webtretho 

Theo Tạp Chí Sở Hữu Trí Tuệ