NSƯT Thành Lộc: Nghệ sĩ là ông hoàng bà chúa gì cũng đều ρнảι đạp xe lóc cóc

0
226

“Chúng tôi cứ diễn, diễn tới khi bãi giữ xe của khán giả chất đầy xe máy thì bãi giữ xe nghệ sĩ vẫn chỉ là xe đạp” – nghệ sĩ Thành Lộc nói.

Vừa qua, tại chương trình Duyên phận , nghệ sĩ ưu tú Thành Lộc đã chia sẻ về thời gian đầu sự nghiệp đầy vẻ vang nhưng cũng vô cùng khó khăn của mình.

Lê Khanh, Chí Trung và tôi kết nghĩa với nhau, một bên trong Nam, một bên ngoài Bắc

Tôi chính là một trong những thế hệ nghệ sĩ đầu tiên được đào tạo bài bản trường lớp trong nước để ra nghề.

Thành Lộc: Nghệ sĩ là ông hoàng bà chúa gì cũng đều phải đạp xe lóc cóc - Hình 1

Nghệ sĩ Thành Lộc hồi trẻ

Vở kịch đầu tiên tôi diễn là Đêm họa mi , đóng với Hồng Đào khi ấy đang học năm hai trường Sân khấu. Đây là một thử thách rất lớn với chúng tôi vì công chúng Sài Gòn vốn quen với lối diễn kịch cũ, chưa tiếp xúc với lối diễn kịch mới.

Thế hệ chúng tôi có làm được trò trống gì không, có xứng đáng kế cận lớp cũ hay không đặt lên vở kịch này hết, nên chúng tôi khá áp lực.

Cuối cùng thì chúng tôi cũng thành công, chiếm được cảm tình của đại đa số khán giả Sài Gòn. Đây là vở kịch đầu tiên của miền Nam được đem thẳng ra phát sóng ngoài Bắc, trên đài truyền hình Việt Nam.

Đây là một kỳ tích vì thời điểm đó khán giả Hà Nội không quen xem kịch miền Nam. Thời điểm đó, tên tuổi tôi bỗng nhiên vụt sáng, được khán giả yêu thích, đón chào. Đây là dấu ấn lớn trong cuộc đời tôi.

Lần đầu tiên trong lịch sử truyền hình Việt Nam, một vở kịch được phát sóng hai đêm liên tiếp vì quá dài, mỗi đêm phát một nửa, mỗi nửa ba tiếng đồng hồ liền. Tới hơn chục năm sau, tôi mới lấy lại được kỷ lục đó với vở Lôi Vũ .

Ngay sau đó, tôi được đầu quân về đoàn Kịch nói trẻ ở Sài Gòn. Cùng thời điểm đó, ngoài Hà Nội có đoàn kịch nhà hát Tuổi trẻ, với Lê Khanh, Chí Trung. Chúng tôi kết nghĩa với nhau, một bên trong Nam, một bên ngoài Bắc.

Thành Lộc: Nghệ sĩ là ông hoàng bà chúa gì cũng đều phải đạp xe lóc cóc - Hình 2

Nghệ sĩ Thành Lộc ôn lại kỷ niệm xưa

Nghệ sĩ là ông hoàng bà chúa gì cũng đều phải đạp xe lóc cóc hết

Thời điểm sau 1975 tới gần cuối 1990 là vàng son của sân khấu. Lúc đó, mấy chục đoàn cải lương, kịch nói hoạt động ở phạm vi miền Nam. Chỉ riêng Sài Gòn đã có đến mấy chục rạp hát, hoạt động cùng một lúc.

Các đoàn nghệ thuật xoay tour với nhau, mỗi đoàn sẽ đến ở 1 tuần tại một rạp hát để diễn cho khán giả xem liên tục. Về mặt kinh tế, mọi người đang rất khó khăn nhưng lại có nhu cầu thưởng thức nghệ thuật rất lớn.

Đất Sài Gòn vốn là của cải lương nhưng kịch nói lúc đó không hề thua kém. Mỗi lần chúng tôi diễn xong, khán giả không chịu về, bu đen bu đỏ vào chỗ đi lại của nghệ sĩ để chờ xem có ai ra không.

Thành Lộc: Nghệ sĩ là ông hoàng bà chúa gì cũng đều phải đạp xe lóc cóc - Hình 3

Nghệ sĩ Thành Lộc ngồi xe đạp cùng nghệ sĩ Hồng Vân

Chúng tôi lúc đó chỉ đi xe đạp thôi. Nghệ sĩ là ông hoàng bà chúa gì trên sân khấu cũng đều phải đạp xe lóc cóc hết. Khán giả thấy nghệ sĩ quá khó khăn nên thương lắm.

Sau đó, tôi đầu quân về sân khấu kịch 5B. Nghệ sĩ chúng tôi vẫn cứ đi xe đạp. Bãi giữ xe của khán giả với nghệ sĩ đều chất đầy xe đạp giống nhau. Chúng tôi cứ diễn, diễn tới khi bãi giữ xe của khán giả chất đầy xe máy thì bãi giữ xe nghệ sĩ vẫn chỉ là xe đạp.

NSƯT Thành Lộc: Tôi ở một mình, có nhiễm bệnh cũng chẳng ai lo cho

“Tôi ở nhà không đi làm, không có tiền thì phải bán đồ đi là điều bình thường” – NSƯT Thành Lộc nói.

Tại chương trình Chuyện ngại nói tuần này, NSƯT Thành Lộc đã chia sẻ về cuộc sống của mình trong mùa dịch.

Dù tôi ở đâu thì thiên hạ vẫn chạy tới nhà đưa đồ ăn để biết tôi còn sống hay đã chết

Dù khổ đến đâu tôi cũng luôn sống trong tâm thế lạc quan. Tôi luôn luôn phải nghĩ, nghệ sĩ khổ thì còn có người khổ hơn mình. Chẳng qua nghệ sĩ nổi tiếng nên cái khổ bị nhân lên 10 lần, 20 lần, rồi người này truyền tai người kia thì còn nhân lên 50 lần, 60 lần.

NSƯT Thành Lộc: Tôi ở một mình, có nhiễm bệnh cũng chẳng ai lo cho - Hình 1

Đầy người không nổi tiếng còn khổ hơn nghệ sĩ chúng tôi nhiều lần. Những ai thương tôi, sợ tôi cô đơn thì cứ vui đi vì tôi không có cô đơn. Cái cô đơn của tôi toàn ở trong mắt những người thương hại tôi thôi.

Tôi đã nói rồi, không một người nghệ sĩ nào lại không cô đơn. Cô đơn là chất liệu cho người ta sáng tạo ra tác phẩm cho mình. Nhiều khi không cô đơn cũng tự quay mình vào sự cô đơn để có cảm hứng làm nghệ thuật.

Với lại, tôi vẫn có nhiều người bạn thân để cùng trò chuyện với nhau trên Facebook và chơi cùng nhau, nên không hề cô đơn.

Chẳng hạn, Hữu Châu đang đi ngoài đường cũng gọi điện cho tôi nói: “Anh ăn gỏi vịt không em mua gỏi vịt về cho anh ăn”. Hay, Hữu Châu đi mua đồ chay cũng mang về quăng cho tôi một gói.

Rõ ràng, dù tôi ở đâu thì thiên hạ vẫn chạy tới nhà đưa đồ ăn để biết tôi còn sống hay đã chết. Đó là tình người, sự quan tâm đến nhau, khiến tôi xúc động lắm.

NSƯT Thành Lộc: Tôi ở một mình, có nhiễm bệnh cũng chẳng ai lo cho - Hình 2

Chưa kể, đến khán giả nhỏ tuổi vẫn hay đi coi kịch, thời gian vừa rồi sân khấu không mở nên cũng vào Faceboo hỏi thăm tôi, kêu nhớ tôi. Đã thế, chúng còn tới nhà quăng cho tôi một lố cam quýt, chả lụa, trái cây để ăn.

Tôi bảo mình vẫn có tiền, nhưng chúng vẫn cứ đến đưa đồ ăn cho tôi vì sợ tôi bệnh. Chúng còn đem toàn đồ ăn nhà làm để đảm bảo sức khỏe cho tôi.

Trong nghịch cảnh như vậy, tôi coi là khoảng thời gian để xem xét lại mọi thứ quan hệ xung quanh, giữa mình với xã hội . Tôi kiểm tra lại mình, xem ăn ở sao mà được mọi người thương như vậy, hay có sai sót với ai không.

NSƯT Thành Lộc: Tôi ở một mình, có nhiễm bệnh cũng chẳng ai lo cho - Hình 3

Đã khó khăn mà còn ăn xài như tôi trước đây thì tôi là thằng điên à

Hồi trước tôi có nói mình ít ra đường. Điều đó là đúng, vì khó khăn nên tôi ít ra đường, thời buổi dịch bệnh phải tiết kiệm chứ. Đã khó khăn mà còn ăn xài như tôi trước đây thì tôi là thằng điên à. Sống như thế là không thực tế, tiêu hết tiền rồi thì phải làm sao.

Với lại, nhà nước đã khuyến cáo không ra đường rồi mà cứ ra đường để làm gì. Tôi ở có một mình, rủi tôi bị nhiễm bệnh thì ai lo cho tôi, nên tôi phải tự ở nhà để bảo vệ mình chứ.

Người ta sống với gia đình, nếu có sốt cũng có người phát hiện. Tôi mà sốt cũng chẳng ai biết.

Việc tôi bán một vài thứ trong nhà để trang trải cuộc sống là điều tất nhiên. Tôi ở nhà không đi làm, không có tiền thì phải bán đồ đi là điều bình thường.

NSƯT Thành Lộc đính chính việc “than nghèo kể khổ” trên truyền hình

“Là người của công chúng, làm trong ngành giải trí này, có những chuyện mà khi mình nói ra sẽ khiến người này người kia không ưng” – NSƯT Thành Lộc nói.

Cách đây không lâu, tại chương trình Lời tự sự phát trên sóng VTV3, nghệ sĩ ưu tú Thành Lộc có kể lại những khó khăn mình gặp phải trong mùa dịch hồi nửa đầu năm ngoái. Chính vì thế, anh bị nhiều người nói là than nghèo kể khổ.

Mới đây, tại chương trình “Chuyện ngại nói với Xuân Lan”, Thành Lộc đã đính chính về chuyện này. Anh nói:

NSƯT Thành Lộc đính chính việc than nghèo kể khổ trên truyền hình - Hình 1

“Trong cuộc sống này có những điều không phải người ta ngại nói mà là người ta không muốn nói. Đặc biệt, là người của công chúng, làm trong ngành giải trí này, có những chuyện mà khi mình nói ra sẽ khiến người này người kia không ưng.

Đôi khi có những chuyện nói ra lại bị cho là phô trương, đánh bóng tên tuổi, kêu gọi lòng thương hại. Đã không muốn nói thì im luôn đi, nói làm gì. Tôi đang muốn xem cô Xuân Lan dùng chiêu trò gì để cậy miệng tôi nói.

Trong mùa dịch vừa qua, tôi gặp nhiều khó khăn và khi tôi nói ra trong một talkshow gần đây, ai cũng bất ngờ. Nói thật, khó khăn thì ai cũng khó khăn và tôi không kể khổ, nhưng rất sợ khán giả nghĩ tôi kể khổ.

Tôi không kể khổ, tôi chỉ đang kể về một thực trạng của cá nhân để truyền cảm hứng, làm động lực cho mọi người. Tôi biết nhiều người còn khổ hơn mình, chứ tôi không khổ hơn thiên hạ.

Nhưng vì người MC chương trình đó hỏi tôi có gặp khó khăn gì trong lần giãn cách xã hội lần 1 hay không thì tôi mới kể ra câu chuyện của tôi.

NSƯT Thành Lộc đính chính việc than nghèo kể khổ trên truyền hình - Hình 2

Tôi kể ra với mục đích cho mọi người thấy sự nguy hiểm của dịch bệnh, rằng một người như tôi còn gặp khó khăn, thì nếu để dịch bệnh bùng lên nhiều lần nữa, sẽ còn bao người khác phải khốn khổ. Từ đó, mọi người cần chung tay đẩy lùi dịch bệnh, giữ ý thức cho mình và cộng đồng. Vậy mà nhiều người nói tôi kể khổ.

Trong giai đoạn tôi quá khổ như thế, trên Facebook của tôi chưa từng có một bài viết than khổ nào hết. Bây giờ chuyện qua rồi tôi mới kể lại. Thậm chí, lúc đó tôi còn làm nhiều clip hài hước để gây cười cho mọi người. Tôi muốn mọi người vui vẻ trong giai đoạn giãn cách căng thẳng như vậy.

Tôi còn phát hiện ra mình sắm quá nhiều thứ như máy ép, máy sinh tố mấy năm rồi mà không hề nhớ, đến lúc giãn cách rồi mới nhớ ra rồi đem ra dùng, làm đủ trò với nó. Mọi cái tôi đều khoe lên Facebook để giúp mọi người vui vẻ, động viên tinh thần mọi người”.

Ngoài ra, Thành Lộc cũng chia sẻ về những điều mình có được trong mùa dịch:

“Với lại, chính trong thời gian giãn cách đó mà tôi cũng như nhiều người có hội gần gũi hơn với gia đình mình.

NSƯT Thành Lộc đính chính việc than nghèo kể khổ trên truyền hình - Hình 2

Anh chị em tôi bây giờ đều ở nước ngoài, mỗi người một nước. Nhưng trong thời gian vừa qua, nước nào cũng giãn cách hết nên chúng tôi có thời gian nói chuyện với nhau nhiều.

Chẳng hạn, tôi hỏi chị tôi tình hình bên ấy sao rồi, rồi chị tôi kể tình hình ra. Chị tôi cũng hỏi lại tôi tình hình công việc, sân khấu thế nào rồi.

Nếu không có dịch, chị em tôi ít nói chuyện với nhau lắm vì ai cũng phải đi bươn chải cuộc sống. Dịch bệnh khiến chúng tôi quan tâm đến nhau nhiều hơn. Tôi cứ đọc báo thấy bên Úc, bên Mỹ bị làm sao là lại gọi điện hỏi thăm anh chị.

Ngược lại, anh chị đọc báo thấy bên này làm sao cũng gọi điện hỏi thăm tôi. Rõ ràng, nhờ đó mà sự quan tâm chúng tôi dành cho nhau nhiều hơn”.

NSƯT Thành Lộc: “Nhiều khán giả đôi khi xấu hổ dùm nghệ sĩ chúng tôi rồi chê bai, cười cợt”

Mới đây, tại chương trình Chuyện ngại nói, NSƯT Thành Lộc đã chia sẻ một số suy nghĩ của mình về chuyện nghệ sĩ và dịch bệnh Covid-19.

Tôi nể các nghệ sĩ đó ở chỗ không xấu hổ

Trong thời gian dịch bệnh vừa qua, tôi thấy nhiều nghệ sĩ vì không có show nên chuyển qua bán hàng online để mưu sinh. Riêng tôi rất thán phục các nghệ sĩ đó vì tôi không làm những chuyện ấy được, tôi không biết làm.

NSƯT Thành Lộc: Nhiều khán giả đôi khi xấu hổ dùm nghệ sĩ chúng tôi rồi chê bai, cười cợt - Hình 1

Tôi chỉ lanh lợi cái miệng trên sân khấu thôi, chứ bảo tôi livestream quảng cáo, bán hàng tôi không làm được. Tôi tin vào tử vi lắm. Tôi tin rằng mình không có số làm chuyện đó.

Tôi thấy nhiều bạn nghệ sĩ rao bán hàng trên mạng rất giỏi. Tôi tự nhủ họ làm hay quá, rất nể họ. Tôi thán phục họ. Họ truyền cho tôi cảm hứng tích cực, rằng họ có thể bươn chải bằng mọi cách để duy trì cuộc sống của mình ổn định.

Tôi nể các nghệ sĩ đó ở chỗ không xấu hổ. Nhiều khán giả đôi khi xấu hổ dùm nghệ sĩ chúng tôi rồi chê bai, cười cợt. Họ bảo: “Trời ơi, nghệ sĩ mà đi bán khô gà, bán đồ tạp hóa”.

Ủa, nghệ sĩ cũng là con người mà. Người ta cũng cần phải nuôi con người ta, nuôi bản thân, nuôi cha nuôi mẹ và không tự ái về chuyện đó.

Dù chúng tôi lao động trên sân khấu hay đi bán hàng cũng nằm trong khuôn khổ của người đem công sức mình ra để kiếm tiền. Đó là lao động và là kiếm tiền chân chính.

NSƯT Thành Lộc: Nhiều khán giả đôi khi xấu hổ dùm nghệ sĩ chúng tôi rồi chê bai, cười cợt - Hình 2

Tôi không làm được điều đó nên rất ngưỡng mộ và nể trọng những người bạn nghệ sĩ của tôi đã làm được.

Trong lúc mẹ tôi già yếu, thời gian tôi thăm hỏi mẹ cũng không có bao nhiêu

Chưa một quốc gia nào dám tuyên bố hết dịch. Dịch có thể đến bất cứ lúc nào, bùng phát không ai biết trước và rõ ràng nó đang diễn ra, đang quay trở lại Việt Nam. Tất cả mọi người đều có thể trở thành nạn nhân của nó, nên chúng ta phải hết sức cẩn thận.

Tuy nhiên, tôi cũng nghĩ đây là cơ hội để mọi người ở chung một nhà có thể quan tâm đến nhau nhiều hơn.

Đôi khi, một người mẹ cả ngày bươn chải ngoài đường chỉ biết đem tiền về để cho con có tiền đi học, có ăn có mặc. Nhưng đứa con lại rất cần một bàn tay xoa lên trán xem mình có bị sốt hay không, mà người mẹ lại quên đi mất. Không phải người mẹ vô trách nhiệm mà đơn giản vì người mẹ không có thời gian.

NSƯT Thành Lộc: Nhiều khán giả đôi khi xấu hổ dùm nghệ sĩ chúng tôi rồi chê bai, cười cợt - Hình 3

Chính vì thế, trong lúc giãn cách xã hội . Họ ở nhà và có thời gian làm chuyện đó. Họ quan tâm đến nhau, đến mẹ, đến cha mình.

Nói đâu xa, chính tôi cũng phải suy nghĩ. Mẹ tôi qua đời trước khi có dịch bệnh. Tôi nhớ lại rằng, thời điểm ấy, tôi đi ra đường cả ngày, tới khuya mới về. Mẹ ngủ rồi thì thôi, mẹ còn thức cũng giỏi lắm hỏi thăm được vài câu rồi đi lên lầu.

Trong thời gian giãn cách xã hội, nhiều người con mới có thời gian để ý xem hôm nay mẹ có sốt không, ba có ốm không vì lo lắng chuyện virus tấn công người già yếu.

Dù không nói ra, nhưng tôi biết chính lúc đó một số người con mới nhận ra đây là người thân của mình và cần quan tâm, chú ý đến nhau nhiều hơn.

Nguồn:vietgiaitri