“Ông hoàng cải lương” Minh Vương đào нoa, đờι тнăng тrầм, đa đoan

0
178

Hơn nửa thế kỷ, Minh Vương dù không còn là “ông hoàng” của sân khấu nhưng giọng ca vang đồng của ông vẫn được người ta yêu, người ta mến.

Trong những ngày tháng đỉnh cao sự nghiệp, vinh quang của Minh Vương không thể kể hết, nhưng ông cũng phải đón nhận nhiều thị phi, lắm điều tiếng và có những lúc, bóng đen ấy đã phủ kín khiến ông ᴍấᴛ tất cả.

Lên “ngai vàng” ở độ tuổi thanh xuân

NSƯT Minh Vương tên thật là Nguyễn Văn Vưng, sinh năm 1950 ở Cần Giuộc, Long An. Năm 10 tuổi, cậu bé Vưng theo gia đình lên Sài Gòn sinh sống và cũng từ thời điểm này cậu đến với cải lương. Chuyện là gần nhà Vưng có thầy Bảy Trạch, một nghệ nhân đờn ca tài tử nổi tiếng ở quận 8. Hàng ngày, cậu bé Vưng thường kiếm cớ đến nhà thầy để được nghe vọng cổ và rồi thích mê môn nghệ thuật ấy. Sau một thời gian nghe lỏm, Vưng đến gặp thầy xin được làm đệ tử. Nhận thấy tiềm năng của Vưng, thầy Bảy Trạch dồn nhiều công sức đào tạo. Năm Vưng 14 tuổi, cậu được thầy đưa đi tham gia cuộc thi Khôi Nguyên vọng cổ và thật bất ngờ, cậu bé đã vượt qua hơn 300 giọng ca khác để trở thành Khôi Nguyên.Sau khi là Khôi Nguyên, Vưng trở thành gương mặt nhí được các ông bầu để mắt, cuối cùng cậu ký giao kèo 2 năm với ông bầu Long (đoàn Kim Chung). Giao kèo có giá trị 10 ngàn đồng, Vưng đã biếu thầy một nửa, số tiền còn lại Vưng đưa hết cho cha mẹ để lo cho gia đình và các em.

Gia nhập đoàn cải lương, Vưng được ông bầu Long đặt tên là Minh Vưng, sau đó đổi thành Minh Vương kèm theo lời hứa “Tôi sẽ cho cậu làm vua trong nghề hát”. Quả đúng như vậy, dù chỉ là một cậu bé nhưng Minh Vương dễ dàng chiếm được tình cảm của khán giả và nhanh chóng nổi tiếng khắp các tỉnh miền Nam.

“Ông hoàng cải lương” Minh Vương đào hoa, đời thăng trầm, đa đoan

Minh Vương trở thành Khôi Nguyên năm 14 tuổi.

Trong những năm đầu thập kỷ 70 của thế kỷ trước, cái tên Minh Vương là hiện tượng. Ông không chỉ là kép chánh được yêu thích trên sân khấu mà còn được nhiều hãng đĩa chú ý.

Trên sân khấu, nghệ sĩ Minh Vương đã bao lần bước lên “ngai vàng” sáng chói, mức thù lao cũng tăng lên vù vù khi băng đĩa, quầy bán vé những điểm diễn treo tên ông đều bán đắt như tôm tươi. Năm 1972, Minh Vương thực sự bước lên “ngai vàng” khi đứng ra lập gánh hát Cải lương Việt Nam – Tiếng hát Minh Vương, năm 1972. Vở khai trương gánh hát – Nắng thu về ngõ trúc được khán giả đón nhận cuồng nhiệt.

Đến nay, Minh Vương đã có hơn 50 năm gắn bó với nghề, ông đã trở thành một tượng đài, nhiều vai diễn đã trở thành biểu tượng. Trãi (vở Rạng ngọc Côn Sơn – giải A1 toàn quốc năm 1985), Minh (Tô Ánh Nguyệt), Luân (Đời cô Lựu), Thắng (Pha lê và cát bụi), Tùng (Nửa đời hương phấn), Cang (Kẻ ngoại tình – HCV Hội diễn sân khấu toàn quốc năm 1990),… là những vai diễn như thế.

Ra tòa vì fan nữ cuồng mê

Ngày trẻ Minh Vương là chàng trai có vẻ ngoài cuốn hút, mái tóc dài lãng tử, giọng ca đồng vang hiếm có. Ông thường đảm nhận kép chánh chung tình, lãng mạn và nhiều u sầu. Vì thế mà Minh Vương rất được lòng các cô gái, họ mê ông đến cuồng nhiệt.

Ngay cả Minh Vương cũng không thể nói chính xác đã có bao nhiêu người phụ nữ đã yêu ông đến cạn lòng. Họ sẵn sàng làm mọi điều để được ngắm, được chạm vào thần tượng. Chỗ nào có Minh Vương diễn sẽ có hàng ngàn cô gái đứng chờ ông ở cửa soát vé. Họ chỉ mong một lần được nhìn thấy mặt ông thật gần. Và có cả những cô gái tìm mọi cách lén leo lên cánh gà, để mong ông ký cho một chữ vào chiếc khăn mùi xoa làm kỷ niệm. Khi đoàn hát đi qua điểm diễn khác, nhiều cô gái vẫn tiếp tục đến xem và tìm gặp Minh Vương, rồi khóc hạnh phúc ra về.

Nói về lý do được nhiều phụ nữ mê đắm đến vậy, ông trải lòng: “Lý do đầu tiên khiến nhiều phụ nữ yêu tôi có lẽ một phần cũng vì tôi chuyên đóng những vai diễn hiền lành, cực khổ và chịu nhiều thiệt thòi trong cuộc sống. Phần vì tôi cũng thuộc mẫu người khá đa cảm, đa tình, dễ xúc động. Đó là bản tánh trời cho của người nghệ sĩ trong tôi… Nhưng tôi không áy náy, ân hận vì mình chưa bao giờ lừa dối, gạt gẫm bất kỳ một người phụ nữ nào. Những ai bày tỏ tình cảm với tôi, tôi đều nói thật hoàn cảnh, cuộc sống hiện tại của mình”.

“Ông hoàng cải lương” Minh Vương đào hoa, đời thăng trầm, đa đoan (Hình 2).

NSƯT Minh Vương trong vai Lý Quảng (trích đoạn Hoa Mộc Lan). Ảnh: Thanh Hiệp

Tuy nhiên, cũng chính vì quá được mến mà cuộc đời của Minh Vương có nhiều lụy phiền, đᴀᴜ ᴋʜổ vì 2 chữ phụ nữ. Hôn nhân của ông tan vỡ cũng vì những hệ lụy từ tình yêu của khán giả nữ.

Ngày ra toà, vợ không muốn ly hôn nhưng NSƯT Minh Vương vẫn kiên quyết. Ông nói với toà, nếu không được ly hôn, ông sẽ ᴄʜếᴛ. Vậy mà khi được chấp nhận cho ly hôn, ông lại khóc như mưa. Ông khóc vì thương các con phải tan đàn xẻ nghé. Bản thân ông cũng có những ngày chông chênh sau đổ vỡ.

Một trong những giai thoại người ta hay nhắc đến khi nói về sức hút của Minh Vương chính là, có 300 người đăng ký làm vợ “ông hoàng cải lương” khi nghe tin ông ly hôn. Khi hỏi Minh Vương về điều này, ông chỉ cười và nói, làm nghệ sĩ vốn đa cảm, nếu không đa cảm chẳng thể diễn hay được, thế nên ông luôn đón nhận tình cảm yêu mến của khán giả.

Ngày ấy ông nhận được hàng trăm bức thư của người hâm mộ và hầu hết là khán giả nữ. Họ viết cho ông để thể hiện sự ngưỡng mộ, yêu mến và rất nhiều người tỏ tình với ông qua thư. Minh Vương luôn trả lời tất cả các bức thư ấy, ông còn tuyển thêm một người thư ký, người này sẽ cùng ông đọc và trả lời thư của người hâm mộ. Đến nay, dù đã ở cái tuổi 70, ông vẫn nhận được thư từ người hâm mộ và vẫn giữ thói quen viết thư trả lời.

Sự cuồng nhiệt của khán giả đưa ông lên “ngai vàng” nhưng chính nó cũng khiến ông phải hầu tòa. Vụ việc liên quan đến căn nhà ông được một người hâm mộ tặng không chỉ làm hao tốn nhiều bút mực của báo chí mà còn khiến ông phải chịu nhiều тaι тιếng. Đó là thời điểm vô cùng khó khăn với Minh Vương. Người thân vì sợ ông không chịu nổi sức ép từ dư luận nên làm thủ tục cho ông qua Australia định cư, nhưng cầm vé máy bay rồi Minh Vương lại xé bỏ. Ông không dám xa cải lương vì đã quá yêu nó ᴍấᴛ rồi.

“Ông hoàng cải lương” Minh Vương đào hoa, đời thăng trầm, đa đoan (Hình 3).

Nghệ sĩ Minh Vương hạnh phúc bên người vợ hết lòng chăm sóc ông trong gần 30 năm qua.

Nhờ cải lương ông có mọi thứ, danh tiếng và sự yêu mến đến điên cuồng của những người phụ nữ mến tài. Sân khấu, thứ ánh sáng mê hoặc như đã ăn sâu vào tâm khảm, vào trái tim nên ông không thể bỏ. Ông biết khi ʙỏ ᴍìɴʜ sẽ đᴀᴜ đớɴ đến mức nào. Thế là, ông từ chối sự sắp xếp của gia đình để tiếp tục cuộc hành trình của “ông hoàng cải lương”. Ngay cả khi cải lương “tuột dốc”, ông vẫn được người ta nhắc đến, vẫn được ca ngợi và khán giả vẫn dành cho Minh Vương những tràng pháo tay cuồng nhiệt khi đứng trên sân khấu.

Sau hai lần ly hôn, nghệ sĩ Minh Vương tìm thấy bình yên khi lấy người vợ thứ ba, năm 1990. Người vợ này của nghệ sĩ Minh Vương tên là Đỗ Thị Hồng, bà luôn ủng hộ chồng theo đuổi sự nghiệp. Bà Hồng cũng là người vợ hết lòng chăm sóc ông trong suốt những năm qua. Bà là người cùng ông trải qua mọi vui buồn sướng khổ, là người cận kề những lúc ông đau yếu, là người chăm chút cho chồng từng bộ phục trang. Mỗi khi chồng ra sân khấu hát, bà lại ngồi nép mình ở một góc cánh gà, chăm chú theo dõi chồng bằng ánh mắt đầy yêu thương, ngưỡng mộ. Với một người vợ như vậy, Minh Vương đã tìm được bình yên cho chữ duyên tình.

Hiện tại, “ông hoàng cải lương” đã bước vào tuổi xế chiều. Ông đã không còn khát khao lớn cho nghiệp diễn mà chỉ mong được gặp khán giả thường xuyên để thỏa mãn tình yêu ca diễn. Ông cũng chẳng thể diễn cả vở dài mà chỉ hát được những bài vọng cổ riêng lẻ, nhưng với ông thế là đủ. Được đứng trên sân khấu, được hát, được gặp khán giả, được nhận những tràng pháo tay cuồng nhiệt là ông thấy hạnh phúc. Vì vậy mà, khi có người mời, sức khỏe cho phép là ông nhận lời mà chẳng màng đến chuyện cát-xê. Cái ông cần bây giờ là khán giả, là được chứng kiến lớp nghệ sĩ trẻ nuôi dưỡng nghệ thuật cải lương.

Nguồn: Tổng hợp

Nguồn: Người đưa tin

Nghệ sĩ Bạch Mai: 3 lần trả nợ cho chồng, con mất không được gặp mặt lần cuối

Ở tuổi thất thập cổ lai hy, nghệ sĩ Bạch Mai đã thấu hết những bĩ cực trong đời của một người theo nghiệp xướng ca. Có lẽ vai diễn “Mạnh Lệ Quân” năm 15 tuổi đã vận vào thân phận nghệ sĩ – một Bạch Mai đa tài nhưng lắm truân chuyên.

Ở tuổi 72 Nghệ sĩ Bạch Mai đã trải qua nhiều cung bậc, thăng trầm của cuộc đời, có những thứ muốn quên và những điều ghi khắc nhưng chắc bà vẫn không quên được khoảng thời gian mới vào nghề

Diễn vai Mạnh Lệ Quân vào năm 15 tuổi

Khoảng thời gian đó, tôi nhớ mãi, mỗi ngày, tôi vừa đi học vừa ngồi sau cánh gà xem các cô chú, anh chị biểu diễn. Khi đó, NSND Phùng Há thường xuống tập tuồng, biểu diễn với chú Hoàng Bá vở Máu nhuộm Phụng Hoàng Cung, Phàn Lê Huê phá hồng thủy trận, Phụng Nghi Đình, Lữ Bố hí Điêu Thuyền. Tôi xem nhiều nên mê lúc nào không rõ. Mê quá, tôi bỏ học từ sớm để theo nghề hát. Lúc đoàn cải lương tuồng cổ Huỳnh Long biểu diễn ở Cái Bè, tỉnh Tiền Giang, cô Năm Thài, người đóng vai Mạnh Lệ Quân, bỗng dưng đòi tăng lương.

Cô yêu cầu lên lương, ba má của tôi không bằng lòng. Ba má cũng đã tăng lương cho cô đôi ba lần nhưng do vợ chồng cô Năm hút á phiện nên bao nhiêu tiền cũng không đủ. Không được đáp ứng yêu cầu, qua hôm sau, cô Năm chở quần áo, bỏ đoàn đi nơi khác. Cô Năm Thài chắc chắn sẽ không ai có thể thay thế cô hát vai Mạnh Lệ Quân nên mới ỷ lại, liên tục đòi tăng lương, làm khó ba má tôi. Thế nhưng, đâu ai ngờ, đêm nào tôi cũng ngồi cánh gà xem và học thuộc từng câu văn của vai diễn đó. Tối đêm đó, đoàn giới thiệu hát tuồng Mạnh Lệ Quân nhưng không ai thế vai nên cả đoàn rối bời.

Thế là, tối đêm đó, tôi được diễn vai Mạnh Lệ Quân. Mặc dù, cô Năm Thài đâu có dạy tôi hát ngày nào nhưng tôi nghĩ nếu không có cô diễn làm sao tôi biết được những lời văn đó. Nhất tự vi sư, bán tự vi sư, nên tôi vẫn xem cô ấy như thầy của mình.

Mặc dù gương mặt của tôi có đẹp một chút nhưng tôi lại không có sắc vóc, thấp người. Chất giọng của tôi cũng không bằng ai nhưng biết diễn, vũ đạo tốt. Với ưu thế con của bầu, tôi được hát chánh, phải đóng chánh, rồi đóng chánh từ ngày này qua ngày khác, khán giả xem quen mắt, người ta vừa ý, người ta đặt trọng tâm để yêu thích.

Là con nhà nòi nên cũng chịu không ít sự ganh ghét trong nghề

Tất nhiên, trong quy luật của nghệ thuật, ai cũng không thể thoát khỏi những sự ganh ghét đó, chứ không riêng gì cải lương tuồng cổ. Nhiều anh chị nghệ sĩ lớn như: Út Bạch Lan, Thành Được, Hữu Phước… vẫn nằm trong quy luật đó, không thoát. Bởi, tâm tính con người làm sao biết được người nào ra sao. Thế nhưng, bằng khả năng và đạo đức, tôi cũng khiến một số người tâm phục.

Từ đào chánh chỉ biết ca diễn, bà chuyển sang viết kịch bản, làm đạo diễn. Tính đến nay, tôi viết kịch bản cũng được mấy chục năm. Tôi viết được kịch bản cũng nhờ Tổ nghề ban cho. Từ nhỏ, tôi lớn lên, sống trong một gia đình truyền thống về bộ môn cải lương tuồng cổ Hồ Quảng, có cơ hội học hỏi rất nhiều. Trong cánh gà sân khấu, tôi chứng kiến cảnh các nghệ sĩ phải hát cương, xuất khẩu thành văn, bởi đoàn hát nhiều đến nỗi mà thầy tuồng viết không kịp kịch bản. Tôi cũng học cách hát cương đó nên tập được tư duy sáng tạo, phát triển ý tưởng cho các tuồng hát. Cho đến năm 1980, tôi bắt đầu tập tành viết kịch bản.

Kịch bản đầu tay mà tôi viết có tên Xử án Phi Giao gây được tiếng vang. Tôi có nhiều bút danh như: Bạch Mai, Kim Mai, Ngọc Mai, Thanh Trúc, Ngọc Châu… và hàng trăm kịch bản cải lương. Về việc làm đạo diễn, tôi chỉ là đạo diễn “cánh gà”, chưa qua trường lớp. Tôi với nghệ sĩ Thanh Tòng ngồi cánh gà xem cô bác lớn hát rồi rút tỉa kinh nghiệm. Nghề dạy nghề. Đau khổ khi con trai c.th.ế.t mà không dám về nhìn mặt lần cuối Đoàn cải lương tuồng cổ Huỳnh Long có bà làm trụ cột nhưng vẫn bước vào giai đoạn xuống dốc.

Mối tình đẹp của 2 nghệ sĩ tài năng Đức Lợi – Bạch Mai lại ẩn chứa nhiều đau khổ 

Tôi với chồng, 2 đứa hát chung sân khấu. Từ lúc, mới yêu cho đến khi thành vợ chồng tôi không được anh Lợi thương yêu, lo lắng, mà ngược lại, tôi phải chăm sóc cho anh và cả gia đình anh. Ròng rã mấy chục năm, tôi phải sống như thế. Nhược điểm của anh là bồ bịch dữ lắm, quen cô này chụp cô kia dù anh đã có vợ, có con. Đồng thời, thói nghiện cờ bạc đánh đề của anh thì bất di bất dịch. Tôi phải trả nợ cho anh 3 lần. Tôi có nói với anh nếu anh vẫn tái diễn chuyện nợ nần cờ bạc thì tôi sẽ ly hôn.

Tôi không muốn ly hôn đâu nhưng có tác động của 1 người. Đó là người ơn giúp đỡ tôi. Họ nói người chồng như vậy thì ly dị đi, thà sống một mình nuôi con còn hơn. Tôi nghe vậy mới đưa đơn ra tòa. Ba năm tôi mới ly dị được với anh. Tôi biết không có tôi thì anh cũng không thiếu phụ nữ trong đời. Thế nhưng, riêng tôi, từ lúc con gái 18 tuổi cho đến khi cưới anh, không có người thứ hai. Tôi không thích lăng nhăng. Ly hôn chồng năm đó, hình như tôi mới hơn 40 tuổi nhưng vẫn sống vậy nuôi con.

Vay mượn nợ để duy trì đoàn hát

Thời điểm đoàn Huỳnh Long có nhiều nghệ sĩ nổi tiếng và bước vào thời vàng son chỉ ngắn hạn. Sau đó, tôi phải cố gắng duy trì đoàn trong thời gian hơn 10 năm. Không có tuồng mới, khán giả không xem, không có tiền, tôi phải đi chạy nợ, phát lương cho nghệ sĩ. Vì vậy, tôi mắc nợ mấy chục năm nay. Tôi không đánh bài cờ bạc, không làm gì sai cả, chỉ lo lắng cho đoàn mà mượn nợ, mượn tiền chỗ này đóng lời chỗ kia, có những chủ nợ làm rùm beng lên. Tôi chịu đủ.

Đau khổ đến mức con trai tôi (nghệ sĩ Chinh Nhân) c.h.ế.t, tôi không dám về nhìn mặt con.

Lúc đó, tôi không biết nên vay nợ, mượn tiền bên đây đóng tiền bên kia, dần dần tiền lãi tăng lên một con số kinh khủng. Lúc đó, tôi phải xoay qua mượn tiền “mấy người Hải Phòng”. Nhờ trời, con gái Bình Tinh của tôi hiếu thảo, đã cố gắng thay tôi giải quyết được tất cả mọi chuyện. Bên cạnh đó, Kim Tử Long – Một đứa em kết nghĩa với tôi cũng đã giúp đỡ gia đình rất nhiều. Sau khi Chinh Nhân nằm xuống, gia đình tôi khổ sở lắm. Bình Tinh khóc lên khóc xuống, vừa khóc anh vừa khóc không biết mẹ ở nơi nào.

Con bé biết tôi ở chùa nhưng không biết rõ chùa nào, ở đâu. Khi vừa nghe Chinh Nhân chết, cái xác còn nằm đó, Kim Tử Long liền đem xuống 300 triệu đồng đưa cho Bình Tinh. Kim Tử Long nói với con tôi: “Con cầm số tiền này trả hết nợ nần cho mẹ con đi, rồi tìm cách nhắn tin như thế nào cho mẹ biết mẹ về”. Thực chất, tôi biết nhưng tôi không về. Tôi đau lòng quá, tôi không về. Ngày đêm tôi tụng kinh mong con trai mau siêu thoát.

Trong cuộc đời tôi, nỗi đau đó lớn vô cùng. Sau khi Chinh Nhân mất, Bình Tinh thi chương trình Sao nối ngôi và đạt được giải Quán quân. Con bé bắt đầu lo hết cho tôi, đền ơn cho ba Long của nó. Nó năn nỉ từng chủ nợ của tôi cho nó góp dần.

Cho đến năm nay, tôi không còn nợ ai nữa. Nhớ lại, tôi vẫn còn sợ cảm giác mỗi lần ngồi ở nhà mà chủ nợ đi ngang nhìn thấy, lôi đầu ra bảo phải góp, đóng lời, la lối, làm nhục. Tôi phải ở đầu này đầu nọ, không dám về nhà. Người ta có chồng nhờ chồng nhưng tôi không được như vậy mà ngược lại, tôi phải lo lắng mọi thứ.

Người trong giới ngạc nhiên và thắc mắc: “Bà Mai sao thiếu nợ, bả không biết cờ bạc, không ăn chơi”. Dĩ nhiên, nhiều người cũng biết chồng tôi mê đánh đề dữ lắm.