Diễn viên Kim Đào: “Tôi không bằng cấp, nghề nghiệp, phải rửa bát thuê, ngủ ngoài công viên”

0
97

“Ban đầu đi quay phim, tôi còn không có xe cộ để đi. Tôi còn không biết phải làm gì để có tiền mua sữa cho con. Vậy mà có người lại cho tôi mượn xe để đi quay, rồi làm shipper” – Kim Đào nói.

Mới đây, tại phần tiếp theo chương trình Sài Gòn ta thương tuần này, diễn viên Kim Đào đã chia sẻ về cuộc sống của mình tại Sài Gòn.

Tôi sống dưới quê, kết hôn sớm rồi sinh con, không bằng cấp, nghề nghiệp gì, phải đi rửa bát thuê

Tôi không phải người Sài Gòn, chỉ là một con bé tỉnh lẻ xấu xí lên Sài Gòn lập nghiệp vào đầu năm 2016, tới giờ cũng gần 6 năm rồi.

Trước đó, tôi sống dưới quê, kết hôn sớm rồi sinh con, không bằng cấp, nghề nghiệp gì, phải đi rửa bát thuê. Tôi không biết tương lai mình thế nào, ngày mai mình ra sao.

Tôi không bằng cấp, nghề nghiệp, phải rửa bát thuê, ngủ ngoài công viên - Ảnh 2.

Nhiều lúc ngồi suy nghĩ, tôi thấy nếu mình cứ như vậy hoài thì đến con mình cũng như mình, sống bế tắc, không lối thoát. Tôi tìm cách thoát khỏi cảnh mạt rệp đó.

Chính vì thế, tôi quyết định lên Sài Gòn lập nghiệp. Sài Gòn giống như nơi cải tạo lại cuộc đời tôi. Vừa lên Sài Gòn, tôi đã tình cờ được bạn dẫn đi thi chung một cuộc thi hài.

Tôi không ngờ, nhờ cuộc thi đó mà tôi được mọi người biết đến, mời tôi đóng phim. Cuộc sống của tôi cứ quay cuồng như vậy, tôi đưa cả mẹ và con lên sống cùng. Tới một lúc, tôi nhận ra mình đang sống ở Sài Gòn từ lúc nào không hay.

Sài Gòn cho tôi cảm giác như đang ở nhà. Mỗi ngày tôi đều phải phấn đấu, làm việc, tối về thì có con, có mẹ ở cùng. Như vậy là quá đầy đủ.

Sài Gòn rất bao dung, ôm trọn tất cả mọi con người mà không cần biết họ từ đâu đến.

Tôi ngủ ngoài công viên cũng một tháng mấy

Ban đầu đi quay phim, tôi còn không có xe cộ để đi. Tôi còn không biết phải làm gì để có tiền mua sữa cho con. Vậy mà có người lại cho tôi mượn xe để đi quay, rồi làm shipper. Một người khác thì cho tôi mượn chỗ để ở dù không biết tôi là ai, có trộm cắp hay không.

Thậm chí, công viên Hoàng Văn Thụ cũng sẵn sàng rộng mở để tối tôi làm mệt ngủ luôn ở đó. Tôi ngủ ngoài công viên cũng một tháng mấy. Sài Gòn luôn tạo cơ hội cho mọi người tới đây mưu sinh.

Tôi không bằng cấp, nghề nghiệp, phải rửa bát thuê, ngủ ngoài công viên - Ảnh 5.Con tôi lên Sài Gòn cũng gần như thay đổi cuộc đời. Nó được tiếp thu những gì hiện đại nhất, học trên máy tính, được tham gia đóng phim, đóng quảng cáo. Tôi thấy con mình lanh lợi, năng động và có nhiều cơ hội đến với nó hơn.

Cho đến giờ, tôi vẫn thấy việc lên Sài Gòn đúng là một quyết định đúng đắn của tôi.

Ngày xưa, Sài Gòn với tôi là một nơi mơ ước được đặt chân tới. Bây giờ tôi đã được sống và làm việc ở đây, trở thành người dân nơi đây. Tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Tôi cảm ơn Sài Gòn vì đã bao dung, ôm trọn tôi vào lòng và giúp tôi có một tương lai tốt đẹp, tươi sáng hơn.

Tôi thiếu cái gì cũng được anh chị đồng nghiệp gửi cho cái đó, từ gạo, cá tới rau củ

Sài Gòn như một người mẹ thứ hai của tôi. Tất nhiên, mình sinh ra ở đâu thì phải yêu thương nơi đó. Nhưng nơi mình sinh sống, phát triển được công việc mới là nơi đáng trân trọng.

Khi lên Sài Gòn, tôi quen được rất nhiều anh chị em đồng nghiệp và được yêu thương.

Tôi thiếu cái gì cũng được anh chị gửi cho cái đó, từ gạo, cá tới rau củ. Nhờ đó mà mùa dịch này tôi sống vẫn ổn. Tôi không cần nhiều tiền để mua sắm, tiền điện nước cũng được chủ nhà bớt. Anh chị em nghệ sĩ còn cho tôi ít tiền.

Tôi không bằng cấp, nghề nghiệp, phải rửa bát thuê, ngủ ngoài công viên - Ảnh 7.

Kim Đào và con

Thời gian này, tôi cũng nhận được vài hợp đồng quảng cáo tại nhà. Tôi cũng viết kịch bản lúc rảnh rỗi để đợi hết dịch là ra ngoài quay liền. Tôi thèm được diễn quá rồi, không thể đợi được nữa.

Tôi viết khoảng 50, 60 kịch bản để ai mua thì bán, không mua thì tôi lấy ra diễn. Tôi không để mình ở không.

Kim Đào sau khi khỏi Covid-19: Tôi có thể khiêng vác mọi thứ như chưa từng bị bệnh

“Vì cảm phục bác sĩ nên tôi phải cố gắng nghe theo chỉ dẫn của họ để sớm khỏi bệnh cho họ nhẹ gánh, rồi còn nhường chỗ cho những F0 khác” – diễn viên Kim Đào cho biết.

Mới đây, tại chương trình Sài Gòn ta thương, diễn viên Kim Đào đã tâm sự về hành trình vượt qua Covid-19 của mẹ con cô.

Thấy con lo lắng cho mình như vậy nên tôi tự nhủ bản thân phải cố gắng vượt qua để cùng con trở về

Tôi từng nhiễm Covid-19 và sau khi vào bệnh viện dã chiến 16 ngày cộng thêm cách ly tại nhà 14 ngày, hiện tại sức khỏe của tôi đã ổn định. Tôi cảm thấy rất khỏe, có thể khiêng vác mọi thứ, hoạt động bình thường như chưa từng bị bệnh.

Tôi nhớ, ban đầu là con trai 10 tuổi của tôi dương tính nên tôi phải vào viện dã chiến theo con để chăm con. Lúc đó, tôi vẫn âm tính nhưng rất sợ và hoang mang. Tuy nhiên, tôi phải giữ bình tĩnh, không được phép hoảng loạn vì như thế càng làm con sợ hơn.

Kim Đào sau khi khỏi Covid-19: Tôi có thể khiêng vác mọi thứ như chưa từng bị bệnh - Ảnh 2.

Diễn viên Kim Đào

Tôi ráng sắp xếp mọi thứ và đi theo con vào bệnh viện. Trẻ con thì khỏi bệnh rất nhanh nên con tôi chỉ 2 ngày là hết triệu chứng, không nóng sốt, ho gì cả, vẫn vui chơi bình thường.

Nhưng sau ba ngày vào viện chăm con, tôi lại dương tính và sốt đến 39 độ. Mắt tôi lờ đờ, không thấy đường, tay chân run lẩy bẩy. Tôi vội uống thuốc hạ sốt thì hạ sốt và ngủ tới 6 giờ sáng dậy.

Tôi vào toilet súc miệng thì nhả ra rất nhiều đờm có máu. Tôi đứng trong toilet khóc một lúc vì rất hoảng loạn. Tôi chưa bao giờ gặp trường hợp này.

Tôi hỏi bác sĩ thì bác sĩ bảo đây là phản ứng bình thường của cơ thể khi bị mắc Covid-19, rất nhiều người cũng bị nên đừng quá lo lắng. Tôi nghe xong cũng yên tâm phần nào.

Từ ho đờm, tôi chuyển sang ho khan rồi mấy ngày sau mất khứu giác, vị giác, ăn gì cũng không thấy ngon, không ngửi thấy gì nên bỏ ăn. Con tôi thấy thế nên chạy tới động viên mẹ cố lên. Nó còn lấy nước, đút cơm cho tôi.

Kim Đào sau khi khỏi Covid-19: Tôi có thể khiêng vác mọi thứ như chưa từng bị bệnh - Ảnh 4.

Thấy con lo lắng cho mình như vậy nên tôi tự nhủ bản thân phải cố gắng vượt qua để cùng con trở về. Con tôi thì đã khỏe mạnh rồi.

Tôi nghe lời bác sĩ chỉ dẫn, liên tục súc miệng, xịt mũi. Tới một ngày, tôi cũng khỏi bệnh, lấy lại vị giác. Lúc đó, tôi ăn gì cũng thấy ngon. Bởi vậy nên tôi luôn nhắc mọi người mùa dịch nên ở nhà, ăn mắm muối, kho quẹt cũng thấy ngon. Đừng ra ngoài rồi nhiễm bệnh, có ăn sơn hào hải vị cũng không thấy gì.

Từ khi mẹ con tôi khỏi bệnh, tôi rất biết ơn các y bác sĩ

Tôi còn cảm thấy hạnh phúc khi mọi người cùng phòng tôi đều khỏi bệnh, đi cùng nhau và về nhà cùng nhau, không thiếu một ai.

Ban đầu, chúng tôi ai cũng lo cho bản thân mình nhưng rồi lại quay sang lo lắng cho nhau, rồi giúp đỡ nhau. Tôi chứng kiến rất nhiều câu chuyện cảm động trong bệnh viện dã chiến.

Tôi cũng may mắn khi được vào chỗ cách ly sạch sẽ, thoáng mát và được bác sĩ, tình nguyện viên chăm sóc nhiệt tình. Bác sĩ ở mỗi khu vực cách ly sẽ add các bệnh nhân vào một group Zalo để hễ có bệnh nhân nào trở nặng, biến chứng sẽ báo ngay cho bác sĩ.

Kim Đào sau khi khỏi Covid-19: Tôi có thể khiêng vác mọi thứ như chưa từng bị bệnh - Ảnh 6.

Kim Đào và con trong bệnh viện dã chiến

Trong một ngày, các bác sĩ chia ca 4 tiếng để có thể luân phiên nhau theo dõi bệnh nhân. Tôi thấy cái này rất hay và cảm phục bác sĩ vô cùng.

Tôi mặc bộ đồ bảo hộ có nửa tiếng để di chuyển vào bệnh viện thôi mà cũng nóng gần chết, vậy mà bác sĩ mặc liên tục 4, 5 tiếng đồng hồ. Chỉ có mười mấy bác sĩ lo cho cả một khu.

Vì cảm phục bác sĩ nên tôi phải cố gắng nghe theo chỉ dẫn của họ để sớm khỏi bệnh cho họ nhẹ gánh, rồi còn nhường chỗ cho những F0 khác, chứ không bao giờ có chuyện chống đối.

Từ khi mẹ con tôi khỏi bệnh, tôi rất biết ơn các y bác sĩ, tình nguyện viên, thậm chí cả cô nấu cơm, lao công, quét rác trong viện.

Đó là những công việc rất cực khổ, nhưng họ vẫn hi sinh bản thân họ để đến chăm sóc mình như người nhà.

Nguồn: soha